Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 510: Chuyện về quê ăn Tết]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:33:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh Hồng Hà trêu chọc: “Lần là sắp mà, cô xem đứa nhỏ chẳng tới .”

Trình Tri Diên chuyện m.a.n.g t.h.a.i cũng bất ngờ, bởi vì cô bất luận cảm giác nghén ngẩm nào.

Nếu bồi Diệp Cẩm Lê khám thai, bác sĩ ngẫu nhiên bắt mạch cho cô thì cô căn bản trong bụng đang một sinh mệnh nhỏ.

Trịnh Hồng Hà: “Thời gian gần như , chừng các cô còn thể định cái oa oa (hứa hôn từ bé) đấy.”

Diệp Cẩm Lê cong cong môi: “Cái còn xem duyên phận .”

Trịnh Hồng Hà sực nhớ : “ , Lâm Tiểu Linh cùng chồng gần đây qua quấy rầy cô chứ?”

Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Không .”

Sự tình bắt nguồn từ việc Diệp Cẩm Lê tìm . Cũng Đường Xa Hương tin từ , liền mặt dày mày dạn gõ cửa nhà Diệp Cẩm Lê, bảo cô đừng tìm ngoài mà trực tiếp giao công việc cho con gái bà . Bà còn khoe khoang con gái bằng cấp cao, văn , khác đều sánh bằng, tóm là ba hoa chích chòe một hồi.

Đường Xa Hương tính toán khá . Diệp Cẩm Lê hiện tại mới m.a.n.g t.h.a.i năm sáu tháng, chờ sinh con còn ba bốn tháng nữa, sinh xong khẳng định cũng thể ngay, ít nhất cũng ở cữ xong, tổng cộng là gần năm tháng.

Lương của Diệp Cẩm Lê cao, phúc lợi , cho dù con gái bà chịu thiệt một chút, cần phiếu và phúc lợi, thì năm tháng tiền lương cũng một trăm bảy tám mươi đồng.

Chillllllll girl !

Vừa lúc con gái bà lấy một nửa, bà lấy một nửa, như về quê ăn Tết cũng rủng rỉnh tiền nong.

Nước phù sa chảy ruộng ngoài, gì cũng là hàng xóm đối diện, Diệp Cẩm Lê từ chối bà , chẳng lẽ nể mặt?

quê bọn họ đều như thế, hàng xóm láng giềng thì nên giúp đỡ lẫn .

Nào Diệp Cẩm Lê thật đúng là vô tình như , ngay tại chỗ liền từ chối thẳng thừng.

Chuyện Đường Xa Hương tức điên, nếu cố kỵ đây là ở bộ đội, sợ đuổi khỏi khu gia thuộc, bà thật sự cửa c.h.ử.i ầm lên một trận.

Trịnh Hồng Hà vẻ mặt áy náy: “Không thì , Cẩm Lê thật sự xin cô nhé.” Có bà chồng và cô em chồng như cũng cảm thấy mất mặt, còn quấy rầy bạn bè, thật sự quá đáng.

Lại cứ cái khó là cô thể đuổi bọn họ ngay .

Rốt cuộc bọn họ cũng phạm sai lầm gì mang tính nguyên tắc, nếu cô vô duyên vô cớ nhất quyết đuổi về quê thì sẽ ảnh hưởng đến việc thăng chức của chồng trong tương lai.

Diệp Cẩm Lê xua tay: “Chuyện liên quan gì đến chị .”

“Họ là họ, chị là chị. Nói nữa cũng để bọn họ chiếm tiện nghi.” Nhà nào mà chẳng nỗi khổ riêng, chính cô cũng đám thích cực phẩm đấy thôi.

Trịnh Hồng Hà lo lắng hỏi: “Vậy cô vẫn sẽ chơi với chứ?” Cô cái gì cũng lo, chỉ sợ vì nguyên nhân chồng và em chồng mà ảnh hưởng đến quan hệ của hai .

Vào Hội Phụ nữ , cô quen nhiều hơn, nhưng vẫn cho rằng Diệp Cẩm Lê mới là bạn nhất của ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-510-chuyen-ve-que-an-tet.html.]

Diệp Cẩm Lê cong mắt : “Đây là đương nhiên .”

Nhận câu trả lời khẳng định, Trịnh Hồng Hà cũng theo.

Trình Tri Diên hỏi: “Mẹ chồng chị chắc sắp về quê nhỉ?” Cô thấy chồng thấu tình đạt lý, cũng can thiệp cuộc sống của vợ chồng son, cho nên vẫn luôn nghĩ đại bộ phận chồng đều như .

Mãi đến khi gặp chồng của Trịnh Hồng Hà, cô mới đời còn loại như thế.

Trịnh Hồng Hà gật đầu: “Ừ, bà sẽ về quê ăn Tết.”

Trình Tri Diên: “Vậy là chị rốt cuộc cũng giải phóng .”

Năm nay Tết Âm lịch rơi cuối tháng Một, hiện tại cách Tết cũng chỉ còn hơn hai mươi ngày, nếu về quê thì chắc chắn một hai tuần, rốt cuộc đường cũng mất vài ngày.

Diệp Cẩm Lê hỏi: “Năm nay chị về ?”

Trịnh Hồng Hà đang cầm miếng lót giày khâu dở tay: “Không về.”

ngừng tay suy tư: “Hình như cũng sắp ba năm về .”

Trình Tri Diên ngạc nhiên: “Không thời gian về ? Lâm Đoàn trưởng mỗi năm đều một tháng nghỉ phép ?”

Trịnh Hồng Hà lắc đầu: “Không , chỉ là cảm thấy về về quá phiền toái.”

“Mấy năm là do con còn nhỏ, mang theo con cái cùng hành lý về quê bất tiện.” Con gái cô hồi nhỏ thể chất kém, dễ sinh bệnh, một năm cảm cúm vài , nghiêm trọng còn viện vì sốt cao.

Từ thành phố Vân Hòa về đến quê mất năm ngày xe, cả cả về là mười ngày.

Trong thời gian nếu con gái bệnh mà chữa trị kịp thời, cô sẽ hối hận cả đời.

Đơn giản là cô gửi về quê nội ngoại mỗi bên một gói quà, bên trong mua chút hàng Tết, gửi thêm mười đồng tiền coi như tấm lòng.

Hiện tại cô cảm thấy ở khu gia thuộc , so với quê quán thì nơi mới giống ngôi nhà thật sự của cô hơn.

Lúc mới tới đây, cô còn ôm mộng "áo gấm về làng", nhưng hiện tại quan niệm đó dần phai nhạt.

Áo gấm về làng phong quang thì phong quang, nhưng cũng thiệt thòi. Về nhà mang theo đồ đạc cơ bản đều chia hết ngoài, tuy rằng cái mặt mũi nhưng thật sự cần thiết.

Mặt khác chi phí cũng cao.

Từ thành phố Vân Hòa về quê xe chạy thẳng, đến tỉnh thành còn chuyển xe, một chặng vé xe mười tám đồng, khứ hồi một mất ba mươi sáu đồng, nếu chọn giường thì còn thêm tiền.

 

[

Loading...