Mấy gã đàn ông nhà bên cạnh mà kém cỏi thế, hại vợ suýt chút nữa thì cướp mất.
Diệp Cẩm Lê nghiêng đầu chọc chọc má , bật : “Là của , đều là của hết.”
Anh chằm chằm cô, khóe miệng khẽ cong lên một biên độ nhỏ: “Cái là cho con ?” Anh tùy tay cầm lấy một cái đèn l.ồ.ng con thỏ quơ quơ.
“ , tuy rằng hai năm tới con chơi , nhưng coi như giữ kỷ niệm.”
“Lát nữa em lấy máy ảnh chụp một tấm.”
Anh nghiêng đầu cô: “Vậy còn ?”
Diệp Cẩm Lê tùy tay chỉ chỉ đống đèn l.ồ.ng còn : “Anh cái nào thì lấy cái đó, tùy chọn.”
Hôm nay Diệp Cẩm Lê tổng cộng năm cái đèn l.ồ.ng, trong đó hai cái là để bảo quản kỹ, còn là để Tết mang chơi.
Ánh mắt Cố Vân Trạch trở nên u oán: “Em đối với cũng quá lệ , cho con thì cố ý riêng, cho thì tùy tiện chọn. A Lê, em thể bất công như .”
Diệp Cẩm Lê cãi : “Em nào .”
“Đãi ngộ của hơn con nhiều mà, cho chọn chẳng hơn , còn gian lựa chọn.”
“Người học cách đủ, hiểu ?”
Cố Vân Trạch gì, chỉ rũ mắt chằm chằm cô, ánh mắt còn toát vài phần ủy khuất.
Lông mi Diệp Cẩm Lê run rẩy, mím môi, cuối cùng vẫn thỏa hiệp: “Được , cái gì em cho là chứ gì.”
Cố Vân Trạch nắm lấy tay cô đặt lòng bàn tay : “Không cần , nhiều như là đủ , lấy cái con hổ là .”
“Anh luyến tiếc để em tiếp.”
“Chỉ cần mỗi em cái gì cũng nhớ đến là .”
Diệp Cẩm Lê: “……” Cô cảm thấy lời của đàn ông càng ngày càng “trình độ” thế nhỉ.
“Anh mở ngăn kéo thứ hai của tủ trong phòng ngủ, lấy đồ bên .”
“Bên trong một cái túi giấy đấy.”
Cố Vân Trạch vợ lấy cái gì nhưng vẫn theo.
Diệp Cẩm Lê dùng ánh mắt hiệu: “Không mở xem thử ?”
Cố Vân Trạch cong mắt , mặt mày trong sáng rạng rỡ: “Em khi nào thế?”
Diệp Cẩm Lê đan cho một chiếc áo len, một cái khăn quàng cổ, còn cả găng tay. Áo len màu đen trắng, kiểu đan đơn giản nhất nên cô chỉ mất hai ngày là xong.
Chillllllll girl !
Cố Vân Trạch ướm thử áo len lên : “Em lúc nào ?”
Diệp Cẩm Lê: “Mới hai ngày nay thôi.”
Cố Vân Trạch cởi áo khoác, mặc áo len chỉnh cổ áo: “Rất vặn, thấy hợp với .”
Diệp Cẩm Lê nhịn cong môi: “Anh còn soi gương mà vặn?”
Cố Vân Trạch: “Vợ đan đương nhiên là nhất.” Nói lấy khăn quàng cổ và găng tay . “Khăn và găng tay đều ấm, mùa đông năm nay cần lo lắng nữa .”
Mặt mày giãn , tâm tình là sung sướng: “Cảm ơn vợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-512-qua-tang-tinh-yeu.html.]
Sáng sớm hôm , Cố Vân Trạch liền mặc chiếc áo len Diệp Cẩm Lê đan đến sân huấn luyện.
Lúc nghỉ giải lao, siêu cấp “vô tình” để lộ chiếc áo len bên trong .
“Cố Tham mưu trưởng, đây là áo len chị dâu mới đan cho ?”
“Chắc chắn , từng thấy mặc.”
Cố Tham mưu trưởng hôm nay cũng hiếm khi ôn nhu một , cường độ huấn luyện cũng gắt gao như mấy ngày .
Hơn nữa hôm nay thoạt thật sự chút quá cố tình, bất quá lời bọn họ tiện .
Anh âm thầm khoe khoang, bọn họ cứ coi như là .
Khóe môi Cố Vân Trạch khẽ nhếch lên một nụ khó phát hiện, ánh mắt tán thưởng thoáng qua lính hỏi chuyện, ngón tay chút để ý nâng lên một chút, ngữ khí để lộ vài phần sung sướng: “Ừ.”
Những khác bắt đầu nhao nhao lên.
“Tay nghề của chị dâu thật đấy, Cố Tham mưu trưởng mặc trông thật tinh thần.”
“Cố Tham mưu trưởng thật đúng là , cưới nữ đồng chí ưu tú như chị dâu.” Bọn họ cũng từng gặp qua chị dâu , xinh đến mức mấy cô mẫu họa báo còn kém xa vài phần.
“Cố Tham mưu trưởng, thể hỏi một chuyện ?”
Cố Vân Trạch: “Cậu .”
Người nọ vẻ mặt chờ mong hỏi: “Chị dâu còn chị em gái gì ạ?” Hắn cũng giống như Cố Tham mưu trưởng cưới một cô vợ xinh về nhà, nhất định cũng sẽ đối với cô cả đời.
Cố Vân Trạch lơ đãng nhướng mày, ánh mắt rơi xuống : “Muốn em cọc chèo với ?”
Người lính chút ngượng ngùng sờ sờ mũi: “ chỉ hỏi một câu thôi mà.”
Cố Vân Trạch: “Vậy thất vọng , vợ chỉ một trai, chị em gái nào khác.”
“Vậy còn chị em họ thì ?”
Cố Vân Trạch tựa hồ sửng sốt, nhưng chỉ trong một thoáng, ngay đó một tiếng: “Tiểu t.ử thật đúng là em cọc chèo với hả?” Hắn tiến lên vỗ vỗ vai lính: “Lá gan nhỏ.”
Người lính ngẩng đầu: “Vậy cơ hội ạ?”
Cố Vân Trạch thanh âm quyết đoán: “Không .”
Hết giờ nghỉ giải lao, Cố Vân Trạch tập hợp tiếp tục huấn luyện.
Huấn luyện kết thúc, Cố Vân Trạch mới lấy chiếc khăn quàng cổ mang từ nhà tròng lên cổ.
Lúc Tham mưu trưởng đoàn bên cạnh tới: “Cậu từ khi nào mà yếu ớt thế, thời tiết còn quàng khăn.”
“Cậu hiểu , đây là vợ cho, đang âm thầm khoe khoang đấy.”
Cố Vân Trạch cũng lời nào, chỉ là khóe môi trộm cong lên.
Người nọ một trận cạn lời. “Có đến mức ?”
Cố Vân Trạch về phía , khóe miệng ngậm nụ nhàn nhạt: “Cậu ?”
[