“Nhà cửa trang trí trông vui mắt thật đấy.”
“Cũng nữa.”
Diệp Cẩm Lê ngẩng đầu lên, trong mắt lộ một tia nghịch ngợm: “Ghen tị chứ gì? Giờ mới con gái ở nhà lợi thế nào nhé, con nhà cửa quạnh quẽ hơn nhiều.”
Triệu Lệ Tú: “Không thèm ghen tị, con thì đồ đạc trong nhà thiếu một nửa, nhà cửa rộng rãi hơn bao nhiêu.”
Diệp Cẩm Lê gật gật đầu: “Khẩu thị tâm phi mà, con hiểu quá , già nhớ thương con gái thì gì hổ cả.”
Triệu Lệ Tú giơ tay gõ nhẹ lên trán cô: “Sao cái miệng ngọt xớt thế hả?”
Diệp Cẩm Lê bĩu môi: “Bị con trúng tim đen liền bắt đầu dùng vũ lực.”
Diệp Cảnh Châu bên cạnh nín , nhưng khóe miệng cứ nhếch lên kìm . Có em gái ở đây, khí lúc nào cũng sinh động hẳn lên.
Trên cửa dán câu đối do chính tay Diệp Cẩm Lê , hoành phi là cô , còn vế đối hai bên là chữ của Cố Vân Trạch. Tuy phong cách chữ của hai giống lắm, nhưng phối hợp hài hòa hơn tưởng tượng.
Ngoài còn treo một ít đèn l.ồ.ng và dán giấy cắt hoa màu đỏ.
Diệp Cẩm Lê tít mắt: “Đẹp ? Con gái trang trí đấy.”
Triệu Lệ Tú gật đầu khen ngợi: “Ừ, tồi.”
Diệp Cảnh Châu cũng gật đầu phụ họa: “Mắt thẩm mỹ và khiếu nghệ thuật của em gái cao.”
Diệp Cẩm Lê liếc một cái: “Hì hì, vẫn là Hai hiểu em.”
Ánh mắt cô rơi xuống đống đồ hai xách theo, miệng nhỏ khẽ nhếch: “Không bảo cần mang đồ tới , trong nhà cái gì cũng , chẳng thiếu thứ gì cả.”
Mấy ngày nay trong nhà sắm sửa ít hàng Tết địa phương. Cậu cô còn gửi cho một tảng thịt heo khô, hai con thỏ khô và một con gà rừng.
Thịt heo là phần thịt giữ từ con heo mổ trong thôn dịp cận Tết, còn thỏ là do dùng bẫy bắt .
Sau khi xuất viện trở về thôn, Triệu Trung Tường vẫn chịu yên. Dù nhà cho việc nặng nhưng ông vẫn cứ kiếm việc để .
Biết tính chồng chịu rảnh rỗi, Tạ Lệ Anh c.h.ặ.t hai cây trúc mang về, bảo ông tự mày mò xem cái gì thì . Thế là ông mấy cái bẫy thú.
Hiện tại là mùa đông, vốn dĩ cũng ôm hy vọng bắt gì, kết quả ngoài dự đoán là hiệu quả đến lạ thường.
Triệu Lệ Tú: “Thế lúc bảo con đừng xách đồ về nhà, con chẳng nào cũng tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ về ?”
Diệp Cẩm Lê: “Cái giống .”
“Sao giống?” Bà vỗ vỗ cái ba lô vai: “Lần mang món con thích ăn đấy, con cứ trộm vui .” Bà phòng khách, bày biện đồ đạc chỉnh tề.
Diệp Cẩm Lê: “……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-514-dem-giao-thua-am-ap.html.]
“Trong nhà hiện tại điện ?”
Triệu Lệ Tú lắc đầu, thở dài: “Vẫn .” Mấy hôm tuyết lớn đứt dây điện đường, dẫn đến mất điện bộ.
“Chắc đợi tuyết tan thì thợ mới bắt đầu sửa chữa.” Thật lúc mới mất điện sửa một , nhưng do tuyết đọng dày quá gây chập mạch.
Diệp Cẩm Lê cửa sổ: “Tuyết còn rơi bao lâu nữa.”
Năm nay rõ ràng là một mùa đông khắc nghiệt. Mọi năm tuyết chỉ rơi vài ngày tạnh, chờ nhiệt độ xuống thấp mới rơi tiếp, nhưng năm nay mặt đường đóng băng mà tuyết vẫn cứ rơi.
Đài phát thanh dự báo thời tiết cũng sắp tới vẫn sẽ tuyết.
Triệu Lệ Tú: “Cũng chẳng còn cách nào, dù trong nhà còn khá nhiều nến, cứ dùng tạm .”
Chillllllll girl !
Nến là từ Tết năm ngoái. Thời đại gặp thời tiết thường xuyên mất điện là chuyện bình thường. Để tiết kiệm tiền, hầu như nhà nào cũng tự nến.
Họ cũng một túi lớn, lúc ly hôn Triệu Lệ Tú đều mang hết.
“Dù cũng đều sống thế cả, nấu cơm thì sớm một chút, chờ trời tối thì về phòng ngủ.” Trước điều kiện như bây giờ, chỉ điện, cái ăn cái mặc cũng kém xa, ngay cả quê bà hiện tại cũng điện.
Triệu Lệ Tú hỏi: “Mấy thứ để đây?”
Cố Vân Trạch phía đóng cửa , tiếp nhận đồ đạc tay hai : “Mẹ, để con cho.”
Triệu Lệ Tú chỉ một túi đồ: “Chỗ là gà vịt sạch.”
“Mấy cái là đặc sản vùng núi…”
Cố Vân Trạch gật đầu , đó xách tất cả bếp.
Diệp Cẩm Lê rót cho hai ly nóng: “Uống chút nóng cho ấm tay ạ.”
“Đêm nay và ở đây chứ?”
Triệu Lệ Tú lắc đầu: “Không , ăn xong cơm tất niên với con về.”
Đôi mày thanh tú của Diệp Cẩm Lê khẽ nhíu : “Chờ ăn xong cơm tất niên thì trời tối , về kiểu gì, quá an .”
Nếu là ngày thường thì còn đỡ, nhưng hiện tại mặt đường đóng băng, xe buýt ngừng chạy, xe đạp càng , chỉ xe quân dụng thỉnh thoảng nhiệm vụ mới chạy thôi.
Diệp Cẩm Lê: “Hơn nữa còn cùng đón giao thừa, con trải giường sẵn , dù cũng ở một đêm hãy .”
Triệu Lệ Tú: “Vậy thì ở một đêm.”
Lúc Diệp Cẩm Lê mới cong môi : “Anh Hai nghỉ mấy ngày?”
[