Cậu bé ưỡn n.g.ự.c nhận lấy phần thưởng, dõng dạc : “Vì nhân dân phục vụ!”
Diệp Cẩm Lê bé cho bật : “Vậy đồng chí nhỏ ‘vì nhân dân phục vụ’ ăn kẹo nào?”
Cậu bé lộ vẻ đắn đo, ánh mắt khao khát chằm chằm mấy viên kẹo trong lòng bàn tay cô.
Diệp Cẩm Lê nhét kẹo tay bé: “Vì nhân dân phục vụ thì cần thù lao, nhưng đây là phần thưởng chị tặng em, cảm ơn em chụp cho chị xinh như thế nhé.”
“Em cảm ơn chị.” Cậu bé thẹn thùng mím môi.
Giọng Diệp Cẩm Lê dịu dàng: “Không gì .”
Chẳng mấy chốc, xung quanh hai và mấy cái tuyết ít trẻ con vây quanh.
“Chị ơi, đây là tuyết chị đắp ạ?”
“ em.”
“Chị ơi, chị đắp tuyết quá mất.”
Mấy đứa trẻ vây quanh tuyết, chớp chớp đôi mắt to tròn. Sao tuyết chúng đắp trông cứ xí thế nào nhỉ.
Chúng đưa tay , rón rén chạm tuyết, mặt tràn đầy nụ vui sướng.
Diệp Cẩm Lê sự vui vẻ của chúng lây lan, cô nhẹ nhàng chỉ chiếc máy ảnh tay Cố Vân Trạch: “Các em chụp ảnh cùng tuyết ?”
Mấy đứa trẻ ngạc nhiên: “Có ạ?”
Chillllllll girl !
Cô hiền hậu: “Tất nhiên là chứ.”
“Vậy chị ơi, chúng em thể chụp chung với chị ? Nhờ chú chụp cho chúng em với.”
Diệp Cẩm Lê nhịn khẽ, cô đưa mắt trêu chọc về phía Cố Vân Trạch.
Khóe môi đang nhếch lên của Cố Vân Trạch lập tức cứng đờ.
Đứa trẻ lớn nhất ở đây trông cũng chỉ tầm mười tuổi, còn đa là sáu, bảy tuổi. Ở lứa tuổi gọi là chú thì cũng chẳng gì sai, nhưng vấn đề là chúng gọi vợ là chị, còn đến lượt thành chú. Điều khiến cảm giác như "trâu già gặm cỏ non" .
Cố Vân Trạch nắm lấy cánh tay Diệp Cẩm Lê: “Các em chú và chị quan hệ gì ?”
Bọn trẻ ngẩn hai giây, ngay đó, bé giúp hai chụp ảnh lúc nãy dõng dạc : “Em , chú và chị giống như ba em, là vợ chồng ạ!”
Mấy đứa trẻ khác cũng nhao nhao phụ họa: “ , chú chị cũng giống ba chúng em.”
Cố Vân Trạch cúi xuống: “Vậy tại các em gọi chị là chị, mà gọi chú là chú?”
Diệp Cẩm Lê kéo kéo tay áo , cố nén , hạ thấp giọng : “Anh hổ , so đo với trẻ con gì?” Cô thật chẳng phân biệt nổi ai mới là trẻ con, ai là lớn nữa.
Những chuyện khác thể chấp nhặt, nhưng chuyện thì .
Mấy đứa trẻ Diệp Cẩm Lê Cố Vân Trạch: “Bởi vì chú trông giống chú, còn chị trông giống chị ạ.”
Vẻ mặt Cố Vân Trạch cứng ngắc.
Lần thì Diệp Cẩm Lê nhịn nổi nữa, cô cố gắng kìm nén nhưng tiếng vẫn bật .
Mắt bọn trẻ đúng là tinh tường, một cái là ngay Cố Vân Trạch đang "chiếm tiện nghi" của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-518-chu-va-chi.html.]
Cố Vân Trạch vẫn chịu thua, hỏi thêm một câu: “Các em thấy chú trông già hơn chị nhiều lắm ?”
Trẻ con dối, chúng chỉ chân thành gật đầu: “Chú là chú, chị là chị ạ.”
Lại thêm một nhát d.a.o đ.â.m trúng tim .
Anh vẫn cam lòng: “Vậy các em thấy và chị đôi ?”
Mấy đứa trẻ bắt đầu im lặng, bé gãi gãi đầu, đôi mắt to tròn ngơ ngác: “Đẹp đôi là gì ạ?”
Cố Vân Trạch giải thích đơn giản cho chúng hiểu.
Đứa trẻ nở nụ ngọt ngào: “Chú chị đôi ạ.” Tuy chú trông vẻ lớn tuổi hơn chị một chút, nhưng cũng là một chú trai, chị xinh xứng với chú trai cũng tuyệt mà.
“ , đúng , chú chị đôi, giống hệt ba em .”
“Cũng giống ba em nữa.”
“Cả ba em nữa.” Mấy đứa trẻ ríu rít bàn luận.
“Ba em là đôi nhất!”
Lông mày Cố Vân Trạch khẽ nhướng lên, mím môi nhẹ, ánh mắt toát lên vẻ thỏa mãn giấu giếm.
“Trẻ con đúng là dối.” Chúng bảo và Cẩm Lê đôi đấy thôi.
Diệp Cẩm Lê sắp chịu nổi vẻ đắc ý của nữa : “Em thấy .”
Cũng chỉ mới tranh luận với trẻ con, chẳng sợ cho thối mũi.
Cô vỗ vỗ cánh tay : “Chú Cố của chúng còn mau giúp chụp ảnh .” Giây tiếp theo, cô nở nụ rạng rỡ: “Chúng cùng động tác nhé?”
Bọn trẻ đồng thanh đáp: “Vâng ạ!”
Cùng với một tiếng “Cà tím!”, một bức ảnh đời thành công.
“Chị ơi, em xem với ?”
“Em cũng xem.”
“Được , , từng bạn một, từ từ thôi nhé?”
“Vâng ạ!”
Sau khi chụp ảnh xong, hai Diệp Cẩm Lê lên lầu. Ở ngoài trời lâu quá, chân cô sắp tê cứng vì lạnh .
Cố Vân Trạch đổ nước nóng đun từ sáng chậu, xuống giúp Diệp Cẩm Lê xoa bóp chân. “Đáng lẽ lên sớm hơn, ngờ chân em lạnh như thế .” Chẳng khác gì cục đá tuyết cả.
Diệp Cẩm Lê chạm thấy nhột, nhịn mà co chân : “Mùa đông chân em lúc nào chẳng thế, bình thường thôi mà.” Thế nên mùa đông cô cực kỳ thích ôm Cố Vân Trạch ngủ. Cố Vân Trạch bất kể mùa đông mùa hè đều nóng như cái lò sưởi, cô thể gác chân lên đùi hoặc bụng để sưởi ấm.
Diệp Cẩm Lê bảo: “Anh cũng ngâm cùng , dù cái chậu cũng to.”
Cố Vân Trạch véo nhẹ má cô. Mặt Diệp Cẩm Lê nóng bốc lên đỏ bừng, trông cực kỳ đáng yêu: “Không cần , chẳng thấy lạnh chút nào.” Ngược , phòng còn thấy nóng nữa là đằng khác.