Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 535

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:33:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Ni mặt lúc xanh lúc trắng, từ đến nay bà từng mất mặt đến thế. Nếu còn lo lắng cho tiền đồ của con trai, bà sớm vung một cái tát qua .

trừng mắt con dâu một cái đầu khỏi phòng bệnh.

Triệu Mai Mai ở giường bên cạnh Diệp Cẩm Lê, với vẻ mặt tiều tụy, áy náy : “Thật sự ngại quá, chồng xin hai .”

Diệp Cẩm Lê đáp: “Không , đây của chị.”

Triệu Lệ Tú cũng theo: “ , chúng chỉ chuyện chứ , chuyện của bà liên quan đến cô.” Bà phụ nữ mặt thấy cô , chỉ đáng thương là gặp một bà chồng thị phi, ngang ngược.

Ở bệnh viện hai ngày, Diệp Cẩm Lê liền về nhà. Người ở giường bên cạnh cô còn xuất viện sớm hơn, sinh xong cùng ngày về nhà .

“May mà chồng cô vẫn là hiểu chuyện, tuy chút ngu hiếu nhưng cái chủ kiến.” Triệu Lệ Tú cũng là mới chuyện Dương Ni nhất quyết bắt con dâu sinh mổ.

Nếu thể sinh thường thì thôi , đằng thể sinh thường mà vẫn cứ bắt mổ, quả nhiên thể của thì xót.

Chillllllll girl !

Trên đời nhiều kỳ quái đến thế chứ, may mà con gái bà chồng như , nếu bà sẽ mất ăn mất ngủ mất.

“Người bảo gió, gió, con lời hả? Mũ đội cho kỹ , thật sự mà hậu sản thì con mới khổ sở.”

Diệp Cẩm Lê thở dài, chút tủi : “ con thật sự nóng quá ạ.” Giữa trưa thế thể mặc áo cộc tay, đằng mặc áo dài quần dài, còn đội mũ. Cứ tưởng sinh xong con là giải phóng, ai ngờ ở cữ còn khó chịu hơn.

Cô thật sự gội đầu.

“Mẹ ơi, con thật sự thể gội đầu ? Gội xong khô ngay quấn khăn , thấy ?”

Triệu Lệ Tú ánh mắt nhàn nhạt về phía cô: “Con thấy ?”

Diệp Cẩm Lê bĩu môi: “Không thì .”

Triệu Lệ Tú dặn dò: “Thân thể là của , con đừng mà nghĩ đến chuyện lén lút gội đầu với Vân Trạch đấy.”

Diệp Cẩm Lê tự giác đưa tay lên che miệng khẽ ho khan một tiếng, tròng mắt nhanh ch.óng xoay vài vòng, bất động thanh sắc dời tầm mắt khỏi bà: “Con thể ý tưởng đó chứ.”

Triệu Lệ Tú khẽ hừ một tiếng: “Nghĩ cũng vô ích, chuyện với con rể , nó chỉ giám sát con thôi.”

Diệp Cẩm Lê sống còn gì luyến tiếc, ngả : “Ai…”

Triệu Lệ Tú cũng con gái thích sạch sẽ nên ngữ khí dịu : “Thời gian trôi nhanh lắm, con hết cữ liền cho con gội đầu ?” Bà tính toán cho con gái ở cữ kép, nhưng với tính tình của cô thì một tháng gội đầu là cực hạn .

Diệp Cẩm Lê gật gật đầu: “Được ạ, con lời hết.”

Triệu Lệ Tú : “Đây mới là con gái ngoan của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-535.html.]

“Mấy ngày nay buổi tối Bánh Trôi với Bánh Đậu quấy ?”

Diệp Cẩm Lê nghĩ nghĩ: “Cũng tạm ạ.” Buổi tối cô ngủ khá ngon, thỉnh thoảng thể thấy tiếng của con nhưng Cố Vân Trạch dỗ kịp thời.

Triệu Lệ Tú hỏi: “Buổi tối con đều là Vân Trạch chăm sóc ?”

Diệp Cẩm Lê cầm lấy quả táo rửa sạch bên cạnh ăn: “Con chịu khổ sinh con , việc chăm sóc con đương nhiên để .”

Cố Vân Trạch, ông bố bỉm sữa trách nhiệm, cho con b.ú, tã vải, vỗ ợ , dỗ ngủ, thứ đều thành thạo, căn bản giống một ông bố mới.

Triệu Lệ Tú : “Cũng chỉ Vân Trạch mới cưng chiều con như .” Mặc dù thế nhưng một con rể như bà vẫn vui, nhiều một chút, con gái thể ít , ở cữ cũng thể hơn.

việc chăm sóc con cái là chuyện dễ dàng, càng đừng con gái bà cả đời chỉ sinh hai đứa.

Nhìn tinh thần của con gái bà cũng thể thấy cô sống thoải mái, ngay cả khi sinh con cũng gì khác biệt so với .

Diệp Cẩm Lê chống má bà, đôi mắt linh động chớp chớp, hàng mi cũng khẽ rung động: “Mẹ cũng ?”

Triệu Lệ Tú: “…” thật. Nếu ai là đầu tiên cưng chiều cô, thì chắc chắn là bà.

Từ khi con gái bà sinh , bà định sẵn khó từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cô.

“Bảo bối hình như tỉnh .” Trong nôi là cục bột nào phát tiếng rấm rứt, âm thanh nhỏ nhưng khiến xót xa.

“Ai ôi ôi, bé ngoan của bà , , bà ngoại ôm một cái nào.”

Diệp Cẩm Lê qua, ngoài dự đoán, quả nhiên là Bánh Đậu đang giả , mặt đều đỏ bừng mà một giọt nước mắt nào.

Triệu Lệ Tú bế con lên, đầu tiên kiểm tra tã vải, vẫn khô ráo. “Có đói bụng con?”

Diệp Cẩm Lê : “Một tiếng con mới cho b.ú mà.”

Triệu Lệ Tú ôm con kiểm tra một vòng: “Vậy chỗ nào thoải mái ?”

“Con bé chỉ gây sự chú ý thôi, vỗ lưng dỗ dỗ là .”

Trong mắt Triệu Lệ Tú hiện lên một tia hoang mang, nhưng vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng con bé, kiên nhẫn dỗ dành hai phút.

Hai đứa nhỏ tuy cùng một bụng đời, nhưng tính cách khác . Bánh Đậu hoạt bát hiếu động, còn Bánh Trôi thì tĩnh lặng hơn nhiều, trừ những nhu cầu sinh lý, con bé thể bất động thì sẽ bất động.

 

 

Loading...