Cố Vân Trạch: “…” Biểu cảm của cứng đờ một lát, khẽ c.ắ.n răng ngầm ghi nhớ những lời của cô, nghĩ bụng đợi cô hồi phục nhất định cho cô thấy cái “cầm thú” trong miệng cô là như thế nào.
Anh tiến lên một bước, cánh tay dài ôm trọn cô lòng, bàn tay vuốt ve gáy cô, ngón tay luồn mái tóc cô, cúi đầu khẽ c.ắ.n môi cô, giọng lộ vài phần lười biếng, ngón cái lướt qua khóe môi cô: “Vợ , em đừng đem suy nghĩ của em mà vu oan giá họa lên đầu , chính là nghiêm túc tuân thủ lời dặn của bác sĩ.”
“Em xem bác sĩ câu nào nghiêm túc , ngược em còn luôn giám sát.”
Diệp Cẩm Lê tức khắc đôi mắt mở lớn hơn nữa: “Em vu oan giá họa cho ?”
Cố Vân Trạch còn như chuyện lạ gật gật đầu, môi mỏng nhếch lên một độ cong nhợt nhạt: “Ừm, ?”
Diệp Cẩm Lê khẽ nhíu mày, ngẩng đầu biểu cảm chút hung dữ, trong đôi mắt luôn long lanh như cất giấu lưỡi d.a.o : “Đương nhiên !”
Cố Vân Trạch nhếch khóe môi, đưa tay gạt nhẹ mái tóc tán loạn của cô, ánh mắt từ từ dừng cô, trong mắt ngậm ý lười nhác, giọng điệu lơ đãng: “Được , em thì , dù trong nhà em là lớn nhất.”
Chillllllll girl !
Tiệc đầy tháng hôm nay, Lâm thẩm sáng sớm mua đồ ăn tươi về, Cố Vân Trạch cũng luôn bận rộn ngừng trong bếp. Diệp Cẩm Lê vốn định giúp một tay nhưng hai “đuổi” .
“Con nuôi và cháu gái của thật đáng yêu quá , thật sự quý chúng nó.” Hứa Sáng Tỏ ghế sô pha, một tay ôm con, hôn hôn má các con bé.
Nói cô khanh khách về phía bạn của : “Cẩm Lê, giúp lấy cái túi nhỏ bàn đây , ôm con rảnh tay.” Thật cô cũng rảnh tay, cô còn ôm đủ .
Lần cô đến đây hai đứa nhỏ còn bé hơn bây giờ nhiều, cô ôm cũng dám ôm, bây giờ thì ôm cho mới .
Diệp Cẩm Lê dậy giúp cô cầm đây.
“Lại giúp mở , bên trong hai cái hộp nhỏ.”
Diệp Cẩm Lê thấy là hai cái hộp trang sức khắc hoa: “Mua quà cho con ?”
Hứa Sáng Tỏ giờ phút trong mắt đều là hai cục cưng ngoan ngoãn trong lòng, mặt cô nở nụ : “ , con nuôi và cháu gái của đầy tháng, nuôi cũng thể keo kiệt chứ.”
“Trước đó tặng nhiều thứ .” Quần áo, vớ, còn một ít đồ ăn.
Giày nhỏ tặng hai đôi, trong đó hai đôi là tự tay cô , hai đôi còn là bỏ tiền nhờ thợ may .
Thủ công của Hứa Sáng Tỏ thật sự , cô vốn chỉ nghĩ tặng hai đôi giày khác cho hai đứa bé, nhưng nghĩ nghĩ vẫn đem cả đôi cùng tặng đến, dù Diệp Cẩm Lê cũng sẽ chê cô, cô cũng cố gắng chứng minh một chút đang nỗ lực.
Diệp Cẩm Lê cũng cô thật sự nghiêm túc, thậm chí còn thêu rồng, tuy rằng trông giống con giun.
Hứa Sáng Tỏ: “Cái giống .”
Diệp Cẩm Lê: “Ví tiền đều sắp rỗng tuếch mà còn ngây ngô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-540.html.]
Hứa Sáng Tỏ nghiêng đầu liếc cô một cái: “Tiêu tiền cho các con bé vui mà.”
Diệp Cẩm Lê mở hộp , bên trong là hai chiếc khóa bạc.
Đôi mắt tròn xoe của Hứa Sáng Tỏ nheo thành hai vầng trăng non, khóe môi tươi tràn đầy vẻ dịu dàng nhàn nhạt: “Đẹp , nhờ cho từ một tháng đó.”
Diệp Cẩm Lê khẽ nhíu mày: “Cậu lấy bạc ở , chợ đen ?”
Hứa Sáng Tỏ: “Làm gì chuyện đó, lâu qua bên đó.”
“Cậu đừng biểu cảm nghiêm túc như chứ, yên tâm , thời gian kiểm tra khá nghiêm, chính là một công dân tuân thủ pháp luật mà.”
“ đem mấy đồng bạc trong nhà nấu chảy một chút, dù mấy thứ đó để cũng là để , chi bằng phát huy chút tác dụng.” Người thợ bạc đó cũng là một bác mà cô quen , đây nhà ông mở tiệm, tiệm nhà nước trưng thu, hiện tại thì trong xưởng, nhưng tìm ông mấy thứ thì ông cũng sẽ .
Diệp Cẩm Lê: “Một đồng bạc bây giờ cũng thể bán mấy đồng tiền nhất đó, hơn nữa đó với là nó chừng còn gian tăng giá trị , đem nấu chảy ?”
Hứa Sáng Tỏ: “Tăng tăng giá trị đó là chuyện tương lai, thì chỉ coi trọng hiện tại thôi.”
Dứt lời cô hạ giọng : “Hơn nữa với là còn hai cái bình , tiêu chút tiền cho cháu gái cháu trai của thì .”
Diệp Cẩm Lê: Thiếu chút nữa quên cô vẫn là một tiểu phú bà.
“Cậu đúng là vô tư quá .”
Hứa Sáng Tỏ: “Bởi vì tin tưởng mà, chính là bạn nhất của .”
“Chị dâu chuyện ?”
Hứa Sáng Tỏ lắc lắc đầu: “Không, trong nhà đều còn với chị , chúng cũng bao giờ mấy thứ mặt chị .” Chị dâu cô chuyện gì đều giấu , trong nhà cũng lo lắng chị lỡ lời, dù đây chính là chuyện đại sự liên quan đến cả nhà.
“Bố đợi đến khi thể quang minh chính đại lấy thì mới với chị .”
Trong nhà bạc cũng nhiều, trong tay cô chỉ tám chín đồng, đều nấu chảy đồ trang sức bạc.
Mấy cái bình đó là đồ ông nội cô còn sống chôn cất, lúc đó cô mới chỉ vài tuổi.
Bất kể là đồng bạc thỏi vàng đều chia rõ ràng, trai một phần, cô một phần, bố cũng một phần.
Cô cũng là năm thì cô mới tiết lộ tin tức.