Diệp Cẩm Lê bưng khay cơm nhanh ch.óng tìm một chỗ trống xuống: “Anh Vân Phàm bận rộn thật đấy.”
Triệu Văn Thu tán đồng gật đầu: “Có khi cả tuần chị chẳng gặp mặt nào.”
Diệp Cẩm Lê : “ từ góc độ khác thì Vân Phàm cũng sư phụ coi trọng đấy chứ.” Thời đại giống , ai cũng mong học hỏi kỹ thuật từ những công nhân lành nghề lâu năm, tiếc là phần lớn đều cơ hội đó.
Triệu Văn Thu mỉm , hạ thấp giọng ghé sát Diệp Cẩm Lê: “Em bây giờ nghiêm túc đến mức nào , cuối tuần còn lên thư viện của xưởng để sách nữa cơ.”
“Nếu hồi xưa học mà cũng chăm chỉ thế thì chắc chắn trượt cấp ba .”
Diệp Cẩm Lê nhận xét: “Đó là vì gặp thứ thực sự hứng thú nên mới học hỏi.” Nàng đối với việc học hành thực cũng hứng thú lắm, ngoại trừ mảng ngôn ngữ. Kiếp nàng cũng chẳng học bá gì, sống một đời chỉ thông minh cũng chẳng tăng thêm bao nhiêu.
Người xuyên về thời đại thường thi đại học, nhưng nàng thì thực sự mặn mà lắm. Nếu phận hiện tại của nàng là thanh niên trí thức xuống nông thôn, nàng chắc chắn sẽ chuẩn thi đại học từ bây giờ, cái đó gọi là áp lực mới động lực. thực tế nàng chẳng áp lực nào như cả. Dù bằng đại học thì kiếp nàng , kiếp trải nghiệm cũng chẳng quan trọng. Thi đại học là để tương lai hơn, cuộc sống hơn, mà hiện tại nàng cần thi đại học vẫn những thứ đó, thì việc gì khó bản gì.
Triệu Văn Thu tiếp: “Mẹ chị còn dặn chị để mắt xem đối tượng nào , nhưng cứ đà thì chắc là tạm thời hy vọng gì .”
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê nháy mắt với Triệu Văn Thu: “Nói chừng là đấy.”
Triệu Văn Thu ngạc nhiên: “Hả?”
Diệp Cẩm Lê kể: “Hôm em thấy ăn cơm với một cô gái ở tiệm cơm.”
Triệu Văn Thu hỏi dồn: “Chuyện khi nào thế?”
Diệp Cẩm Lê đáp: “Mới mấy ngày thôi, chị thật ?” Hôm đó nàng cùng , nhưng kịp kỹ kéo mất. Nàng sợ mà chuyện sẽ về kể ngay với mợ. Cùng là trẻ tuổi, nàng hiểu cho .
Triệu Văn Thu lắc đầu vẻ mặt chân thành.
Diệp Cẩm Lê tiếp: “ họ xác định quan hệ thì em rõ, em đoán cô gái đó chắc là con gái út của sư phụ Đồng.”
“Chiều nay chúng tìm cơ hội ‘tra khảo’ xem .”
Triệu Vân Phàm vốn là giỏi giấu giếm, Diệp Cẩm Lê chỉ cần khích vài câu là khai sạch sành sanh. Cô gái đó đúng là con gái út của sư phụ Đồng, tên là Đồng Sâm Sâm. Cô thường xuyên đến xưởng đưa cơm cho bố, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hai cứ thế mà nảy sinh tình cảm.
Thấy nụ giấu nổi môi hai cô em, Triệu Vân Phàm ngẩn vài giây, hỏi : “Hai đứa cố ý gài đúng ?”
Diệp Cẩm Lê tươi: “ thế ạ, ai bảo khai nhanh thế gì.” Nàng và Triệu Văn Thu còn chuẩn sẵn một đống lời lẽ để ép cung cơ mà. Nàng nheo mắt trêu chọc: “Anh thật đủ nghĩa khí, yêu đương mà cũng thèm cho bọn em .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-548-bi-mat-cua-anh-ho.html.]
Triệu Văn Thu cũng phụ họa theo: “ đấy , bảo em là giấu giếm cơ mà.”
Triệu Vân Phàm gãi đầu: “Không giấu , Sâm Sâm mới đồng ý bạn gái hai ngày thôi, còn kịp với hai đứa.”
“Hơn nữa định đợi tình cảm định thêm chút nữa mới chính thức giới thiệu cô với .”
Diệp Cẩm Lê trêu tiếp: “Hèn gì chị Văn Thu bảo dạo chẳng thấy bóng dáng , hóa là...”
Triệu Vân Phàm nhỏ giọng biện minh: “Tại bận việc thật mà.”
Diệp Cẩm Lê gật đầu lia lịa: “Vâng , thì là bận việc, bận việc...”
Triệu Vân Phàm: “……” Thực bận việc cũng chỉ là một phần lý do thôi.
“Hai đứa nhớ giữ kín chuyện , đừng với cô và nhé. Mẹ mà chắc chắn sẽ giục cưới ngay lập tức cho xem.” Mẹ mong đối tượng lâu lắm , giờ mà thật thì sẽ kích động đến mức nào. Anh mới bắt đầu yêu thôi, kết hôn sớm thế , Sâm Sâm cũng nghĩ , hai còn tìm hiểu thêm . Quan trọng là sợ nhiệt tình quá mức Sâm Sâm sợ chạy mất thì đền ai bây giờ.
Anh sang dặn Triệu Văn Thu: “Em nhất định đừng với nhé, khi nào thời điểm thích hợp sẽ tự .”
Triệu Văn Thu liếc mắt: “Giờ mới nhớ đến em ?”
Triệu Vân Phàm vẻ mặt chân thành: “Hôm nào mời hai đứa ăn cơm, tiệm cơm phía nam thành phố, món giò heo kho tàu thế nào?”
Diệp Cẩm Lê và Triệu Văn Thu : “Anh thấy còn thiếu cái gì ?”
Triệu Vân Phàm hào phóng: “Thế tùy hai đứa chọn, ăn gì cũng , ăn hết thì đóng gói mang về.”
“Nếu Sâm Sâm đồng ý, hôm đó sẽ giới thiệu cô cho hai đứa quen.”
Diệp Cẩm Lê giơ tay: “Chốt đơn!”
Triệu Văn Thu: “Em đồng ý.”
Chiều tối, Diệp Cẩm Lê đẩy cửa nhà thấy tiếng giòn tan như chuông bạc của hai đứa nhỏ. Nàng giày phòng, thấy Lâm thẩm đang cầm cái trống lắc để trêu tụi nhỏ, mặt nàng khỏi nở nụ hạnh phúc.