“Bánh Trôi, Bánh Nhân Đậu, hôm nay hai đứa nhớ nào?” Vừa dứt lời, Bánh Nhân Đậu mếu máo, đôi mắt ngập nước nháy mắt phủ một tầng sương mờ, khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính xị xuống như thể chịu nỗi oan ức tày trời, chỉ vài giây òa lên nức nở.
Mắt Bánh Trôi cũng rưng rưng, cái miệng nhỏ dẩu lên, tuy phát tiếng nhưng thôi cũng đủ khiến xót xa. Diệp Cẩm Lê vội vàng buông đồ đạc, chạy bếp rửa tay thật sạch mới bế tụi nhỏ.
Mọi khi bế là Bánh Nhân Đậu sẽ rúc ngay n.g.ự.c , nhưng lúc con bé chẳng động tác gì, chỉ với ánh mắt đầy ủy khuất, như đang oán trách: “Hôm nay thế, giờ mới về, con tìm mãi chẳng thấy .”
Lâm thẩm Diệp Cẩm Lê : “Hôm nay khi cháu , tụi nhỏ mấy liền, chắc là vẫn quen.”
Diệp Cẩm Lê mà lòng thắt . Thực lúc nàng cũng luôn nhớ đến hai thiên thần nhỏ , cứ thỉnh thoảng tự hỏi tụi nhỏ đang gì, nhè . là mới thế nào là nỗi lòng vương vấn. Nàng lau nước mắt cho con, cúi xuống hôn lên trán tụi nhỏ, kiên nhẫn dỗ dành một hồi lâu, hai đứa nhỏ mới chịu nín và toe toét trở .
Diệp Cẩm Lê dùng ngón trỏ khẽ nựng mũi con: “Nhìn xem, mắt mũi đỏ hết cả lên , đau lòng c.h.ế.t mất thôi.”
“Sáng nay bảo là mà, cũng giống như ba , chiều sẽ về nhà, hai đứa còn nhè thế?”
“Ngày mai thế nữa nhé.”
Hai đứa nhỏ dường như hiểu đang gì, cứ ngỡ đang chơi đùa với nên đua vươn đôi tay nhỏ xíu bắt lấy tay .
Diệp Cẩm Lê chân thành : “Lâm thẩm, vất vả cho bác quá.” Dù trẻ con ngoan đến mấy thì việc một chăm sóc hai đứa trẻ ở nhà vẫn là một việc cực kỳ mệt mỏi, nào là cho b.ú, vỗ ợ, tã, bế xuống lầu phơi nắng, con dỗ dành.
Lâm thẩm mỉm nựng đứa bé trong lòng: “Không vất vả , Bánh Nhân Đậu và Bánh Trôi là những đứa trẻ ngoan nhất mà bác từng thấy, bác chăm sóc tụi nhỏ thấy vui lắm.” Bà ở đây cũng thích nghi, Cố Vân Trạch và Diệp Cẩm Lê đều tôn trọng bà, đồ gì ngon cũng đều nhớ đến bà. Đợi tụi nhỏ lớn thêm chút nữa bà cũng về Kinh Thị, giờ thì ở bên tụi nhỏ ngày nào ngày nấy.
Thấy Bánh Nhân Đậu cứ cố sức rúc n.g.ự.c , Diệp Cẩm Lê hỏi: “Mấy giờ tụi nhỏ mới đến giờ b.ú ạ?” Bánh Nhân Đậu là một cô bé tham ăn, dù no vẫn ăn thêm. Hồi ba con bé cứ sợ con đói nên cho ăn nhiều, kết quả là trớ sữa.
Chillllllll girl !
Lâm thẩm đồng hồ treo tường: “Mới cho b.ú cách đây một tiếng thôi.”
Diệp Cẩm Lê trêu con: “Con đúng là đồ tham ăn mà, mới một tiếng đòi ăn , giờ đến giờ nhé.” Nàng tiếp tục chơi đùa với tụi nhỏ thêm một lát mới giao cho Lâm thẩm để bếp chuẩn bữa tối.
Buổi tối, Diệp Cẩm Lê sấy tóc xong thì bên giường sách. Đây đều là những cuốn sách t.h.a.i giáo mà Cố Vân Trạch mua lúc nàng mang thai. Hồi đó nàng chẳng thèm ngó ngàng tới, giờ xem thấy mấy cuốn truyện tranh liên cũng khá thú vị.
Cố Vân Trạch ghé sát từ lúc nào: “Đang xem gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-549-hai-nguoi-the-gioi.html.]
Diệp Cẩm Lê giật , cuốn sách tay rơi bộp xuống đất. Mỹ nhân nổi giận mắng: “Anh phòng chẳng tiếng động gì thế?”
Cố Vân Trạch rũ mắt, hàng mi dài đổ bóng xuống khuôn mặt: “Anh gây tiếng động mà, tại em xem chăm chú quá nên thấy thôi.”
Diệp Cẩm Lê lý sự: “Thế thì là do tiếng động của quá nhỏ.”
Cố Vân Trạch nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve: “Ừ, sai , em giật .”
Diệp Cẩm Lê hừ nhẹ: “Thôi , em đại nhân chấp tiểu nhân, tha cho đấy.” Nàng gấp mép trang sách đặt sang một bên: “Anh sang xem Bánh Trôi với Bánh Nhân Đậu , tụi nhỏ ngủ ?”
Cố Vân Trạch đáp: “Vẫn .”
Hàng mi dài của Diệp Cẩm Lê chớp chớp: “Sao giờ vẫn ngủ nhỉ, để em sang xem .” Nói nàng định dậy ngoài, nhưng Cố Vân Trạch kéo .
Diệp Cẩm Lê hỏi: “Cùng nhé?”
Cố Vân Trạch ngước mắt nàng, đôi mắt đen sâu thẳm như hút hồn đối diện, giọng trầm thấp, bàn tay nắm lấy tay nàng dần siết c.h.ặ.t: “Ý là đêm nay đừng sang đó.”
Diệp Cẩm Lê ngơ ngác: “Hả?”
Cố Vân Trạch giải thích: “Tụi nhỏ vốn dĩ ngủ, em mà sang là tụi nó càng tỉnh táo hơn, thôi để mai hãy xem.”
Diệp Cẩm Lê với ánh mắt hồ nghi: “Chắc lý do nhỉ?” Mọi khi đàn ông chăm con siêng lắm mà, gì chuyện ngăn nàng sang thăm con.
Ánh mắt Cố Vân Trạch khẽ động: “Ừm.” Anh bỗng nhiên dang rộng cánh tay, kéo nàng lòng. Giây tiếp theo, nàng gọn trong vòng tay ấm áp của . Chiếc cằm với đường nét nam tính của tựa lên tóc nàng, nhẹ nhàng cọ cọ cổ nàng, giọng khàn khàn đầy quyến rũ: “Vợ ơi, lâu chúng gian riêng của hai .”
Từ lúc vợ mang thai, sống kiếp “khổ hạnh tăng” , giờ vất vả lắm vợ mới hồi phục sức khỏe, hai cái “đuôi nhỏ” ở đây, đương nhiên nắm bắt cơ hội .