Diệp Cẩm Lê lập tức phản bác: “Làm gì , dạo Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu đều ngủ với Lâm thẩm mà.”
“Ý chuyện đó.” Đôi mắt đen láy của Cố Vân Trạch tối sầm , đáy mắt dâng lên những cảm xúc khó gọi tên. Anh nắm lấy tay nàng, từ từ dẫn lối xuống, giọng khàn đặc đầy mê hoặc: “Vợ ơi, nó nhớ em , em nhớ nó ?”
Diệp Cẩm Lê ngẩn hai giây, đầu chạm ngay ánh mắt thâm trầm của . Ánh mắt nàng khẽ động, giây tiếp theo chủ động vòng tay ôm lấy cổ .
Cố Vân Trạch nhướng mày, khóe môi cong lên, đáy mắt lấp lánh ý đầy vẻ khiêu khích. Anh dùng đầu ngón tay khẽ mơn trớn đôi môi nàng, cúi xuống đặt một nụ hôn thật sâu. Không khí trong phòng dần trở nên ám và nóng bỏng. lúc hai đang chìm đắm trong men tình, Diệp Cẩm Lê bỗng nhiên véo mạnh eo Cố Vân Trạch một cái.
Cố Vân Trạch xuýt xoa: “Tê... A Lê, em định mưu sát chồng đấy ?”
Diệp Cẩm Lê suỵt một tiếng: “Anh kỹ xem.”
Cố Vân Trạch khẽ c.ắ.n môi nàng: “Nghe cái gì chứ, em cứ nhắc chuyện lúc thế? Xem là do chồng em đủ nỗ lực .”
Diệp Cẩm Lê nhíu mày: “Không , hình như em thấy tiếng bảo bảo .”
“Hay là chúng sang xem .”
Cố Vân Trạch dỗ dành: “Chắc là đói hoặc ướt tã thôi, Lâm thẩm ở đó , em yên tâm ?”
“Dạo trong mắt em chỉ bảo bảo thôi, chẳng còn vị trí nào trong lòng em nữa .”
Diệp Cẩm Lê buồn : “Đến cả dấm của con mà cũng ăn , là ba của tụi nhỏ cơ mà.”
“Chẳng lẽ yêu tụi nhỏ ?”
Cố Vân Trạch lý sự: “Ai bảo ba thì ăn dấm của con chứ? Anh yêu Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu là thật, nhưng yêu nhất vẫn là em. Theo lý thì xếp thứ nhất trong lòng em mới đúng.” Anh yêu hai đứa nhỏ là vì yêu Diệp Cẩm Lê, vì đó là kết tinh tình yêu của hai , nhưng Diệp Cẩm Lê mãi mãi là lựa chọn ưu tiên một trong lòng .
Giọng Cố Vân Trạch khàn khàn, âm cuối đầy vẻ quyến rũ khi cọ cọ nàng: “Em hứa đêm nay là thế giới của hai chúng mà.” Ánh mắt rực cháy, nắm lấy tay nàng đặt một nơi nào đó: “Em thực sự bây giờ ?”
Diệp Cẩm Lê đầu hàng: “Được , , nữa là chứ gì.”
Lâm thẩm dỗ trẻ con khéo, hai đứa nhỏ cũng thích bà, hơn nữa nửa tháng nay tụi nhỏ đều ngủ với bà nên Diệp Cẩm Lê cũng thấy yên tâm. đôi khi, cứ là .
Chillllllll girl !
Chỉ vài phút , tiếng gõ cửa “thình thình” vang lên. “Cẩm Lê, Vân Trạch, hai đứa ngủ ? Bánh Nhân Đậu bỗng nhiên to quá, dỗ thế nào cũng nín, chắc là con bé tìm hai đứa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-550-pha-dam.html.]
Cố Vân Trạch ngẩng đầu lên, mặt đen như nhọ nồi. Diệp Cẩm Lê nhịn bật thành tiếng, nàng khẽ ho một cái, đôi mắt lấp lánh ý rạng rỡ.
Cố Vân Trạch hậm hực: “Em còn .”
Diệp Cẩm Lê mím môi, bờ vai vẫn run lên bần bật vì nhịn , nàng : “Ba của tụi nhỏ ơi, mau dậy thôi.”
“Con gái đến tìm kìa.”
Dưới ánh đèn mờ ảo, mái tóc đen nhánh của nàng như dải lụa xõa xuống hai bên vai, hàng mi dài cong v.út khẽ run rẩy, ngũ quan tinh tế toát lên vẻ linh động và tươi tắn. Đôi mắt long lanh nước đang liếc đàn ông với nụ đầy vẻ kiều mị.
Nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng, Cố Vân Trạch cúi xuống khẽ c.ắ.n một cái, đưa tay nhéo nhẹ vành tai nàng: “Lát nữa nhất định sẽ tha cho em .”
Anh phía cửa, thở dài một tiếng đầy cam chịu dậy mặc quần áo. Diệp Cẩm Lê cũng nhanh ch.óng bò dậy khỏi giường. Mở cửa , Lâm thẩm đang bế đứa bé đó. Hai mỗi đón lấy một đứa.
“Ôi bảo bảo của thế .”
Lâm thẩm : “Chắc là ban ngày thấy cháu nên buổi tối con bé nhớ đấy.”
Bánh Nhân Đậu mở to đôi mắt ngập nước Diệp Cẩm Lê, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa. Vừa bế lòng, Bánh Nhân Đậu lập tức ngừng , bàn tay trắng trẻo nhỏ xíu túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Diệp Cẩm Lê, như thể sợ biến mất nữa.
Nhìn khuôn mặt nhỏ đáng thương , lòng Diệp Cẩm Lê mềm nhũn : “Thế thì đêm nay để tụi nhỏ ngủ với chúng con .”
Cố Vân Trạch sang phòng Lâm thẩm đẩy chiếc nôi sang. Anh nhắm mắt , mặt cảm xúc cầm cái trống lắc lắc vài cái.
Diệp Cẩm Lê liếc một cái: “Anh để tâm một chút chứ, đây là con trai con gái ruột của đấy.”
Lúc Cố Vân Trạch mới gượng một cái, lắc trống to hơn một chút. Anh đưa tay nhéo nhẹ má Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu: “Hai đứa thật là phá đám chuyện của ba quá .”
Bánh Nhân Đậu cứ ngỡ ba đang chơi với nên chân tay khua khoắng, nghiêng đầu toe toét với , nước miếng chảy ròng ròng. Cố Vân Trạch kìm nụ , cầm khăn thấm nước miếng nhẹ nhàng lau cho con: “Cái đồ nghịch ngợm .”
“Hôm nay ba chuyện nghiêm túc với hai đứa mới .”
lúc sự chú ý của Bánh Nhân Đậu ở ba , mà sang với , bàn tay mập mạp còn tự vỗ vỗ , trông như đang : “Mẹ ơi, bảo bảo , bảo bảo .”
Diệp Cẩm Lê : “Giờ vui vẻ thế , con xem con cố ý hả?”
Bánh Nhân Đậu bày vẻ mặt vô tội, đôi mắt to tròn như hạt nho chớp chớp: “Mẹ ơi đang gì thế, bảo bảo hiểu ạ.”