Cô sờ sờ bụng: “Cũng đứa bé trong bụng tớ sẽ như thế nào.” Cô bệnh viện kiểm tra giới tính của con, .
Trình Tri Diên hy vọng con của thể đáng yêu như Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu, cô lớn tuổi rằng nhiều trẻ con xinh thì thể sinh một đứa bé xinh .
Tuy rằng cô cảm thấy điều chút đáng tin cậy nhưng trẻ con xinh cũng chuyện , ít nhất tâm trạng cũng sẽ hơn nhiều.
Trình Tri Diên: “Cẩm Lê, tớ hỏi chuyện .”
Diệp Cẩm Lê thuận miệng trả lời: “Ừm, .”
Diệp Cẩm Lê thuần thục tã vải cho con trai, đó vỗ vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của bé đặt trở .
Bánh Trôi càng lớn càng chắc nịch, bế lên tốn sức hơn , rõ ràng lúc sinh nhẹ hơn em gái tám lạng nhưng bây giờ nặng hơn hai cân.
Diệp Cẩm Lê cũng chút hiểu, chủ yếu là sữa bột ăn đều giống , chỉ thể trai hấp thu dinh dưỡng quá .
Trình Tri Diên nhẹ nhàng chớp chớp mắt: “Sinh con đau lắm ?” Thật cô chút sợ hãi việc sinh con, nhưng con thì thể sinh, mặt khác cô cũng thích trẻ con.
Cô thật cũng hỏi những khác câu hỏi , nhưng cô cảm thấy họ đều miêu tả chuyện sinh con nhẹ nhàng.
cô cảm thấy sinh con là chuyện động d.a.o kéo khâu vá, thể nhẹ nhàng .
Diệp Cẩm Lê suy tư một lát thành thật : “Đau, thật sự đau, tớ cả đời từng đau như .”
Cô cũng tô hồng quá trình sinh nở, bởi vì thật sự vĩ đại và cũng vất vả.
‘Cơ thể sẽ quên nỗi đau sinh nở để chuẩn cho sinh tiếp theo’, câu là thật.
Vừa cô suy tư vài giây thật sự nhớ rõ lắm nỗi đau lúc đó, đau đẻ thường mở mười phân, đau đầu tiên xuống giường, đau khi khâu vá từng mũi kim xuyên qua da thịt, đau khi vết thương dần lành , đau khi sữa về cho con b.ú…
Khi ở bệnh viện, cô còn chắc chắn rằng những nỗi đau đó cô cả đời cũng quên , nhưng bây giờ mới qua hơn bốn tháng, những nỗi đau đó trong đầu cô mờ nhạt.
Tuy nhiên, cô chắc chắn rằng ngoài việc sinh con, cô từng đau như , cô cũng trải qua một nữa, hai tiểu gia hỏa cô siêu cấp mãn nguyện .
Diệp Cẩm Lê từ từ kể cho cô bộ quá trình từ khi mở phân đến khi vết thương dần hồi phục. “Cho nên, ai sinh con nhẹ nhàng thì câu đó tuyệt đối là sai.”
Không thể vì đại đa phụ nữ đều trải qua cửa ải sinh nở mà phủ nhận sự nguy hiểm của nó.
“Cậu nghĩ xem, bình thường động một tiểu phẫu thuật cũng nghỉ giường lâu như , huống chi là sinh con.” Sinh thường đáng sợ, sinh mổ đối với cô mà càng đáng sợ hơn, đặc biệt là ở cái thời đại mà kỹ thuật sinh mổ còn phát triển như , một nhát d.a.o là một vết mổ lớn, thời gian hồi phục dài hơn thì thôi, vết sẹo cũng vĩnh viễn hết, đối với yêu cái như cô mà khác gì một t.a.i n.ạ.n lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-554.html.]
Trình Tri Diên chằm chằm Diệp Cẩm Lê, đôi tay đặt đầu gối cuộn tròn, cô khẽ c.ắ.n khóe môi, trông vẻ căng thẳng.
Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt, cô nghĩ quá lời .
Chillllllll girl !
Dù Trình Tri Diên hiện đang mang thai, hơn nữa lâu nữa là đến ngày sinh.
Cô mím môi, giọng điệu nhẹ nhàng : “ cũng cần cảm thấy quá đáng sợ.” Cô thêm một điều cần chú ý trong quá trình sinh nở, chia sẻ kinh nghiệm của .
Trình Tri Diên nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay cô, từ từ cong môi: “Tớ đều .”
Lông mi cô khẽ run: “Trước đây ai với tớ những điều , Cẩm Lê cảm ơn cho tớ những lời và giúp tớ sự chuẩn tâm lý.”
Một ngày bình thường của tháng 9, Diệp Cẩm Lê vẫn như khi xách túi ở xưởng.
Buổi chiều, khi xử lý xong công việc tay, Tống Xuân Tú thường đưa cho Diệp Cẩm Lê mấy tập tài liệu: “Những cái lát nữa cần trưởng khoa ký tên, ký xong thì mang xuống phòng chính trị.” Thấy Diệp Cẩm Lê phản ứng, cô lặp một nữa.
Lúc cô mới hồn, cô tùy ý lật xem: “Ừm, , tớ .”
Tống Xuân Tú trở vị trí việc của : “Nghĩ gì mà nghiêm túc ?”
Diệp Cẩm Lê nhẹ nhàng lắc đầu: “Không gì, chỉ là cảm thấy quên mất chuyện gì đó.”
Tống Xuân Tú : “Tớ cũng quên một chút chuyện, khi nhớ , khi quên sạch, dù cũng là tuổi .”
Diệp Cẩm Lê cong môi: “Vậy đối với tiền cũng ?”
Tống Xuân Tú càng tươi: “Cái đó thì giống .” Cô đối với tiền mẫn cảm, thiếu một xu một hào cô đều nhớ rõ mồn một.
Diệp Cẩm Lê rũ mắt, ngón tay thong thả gõ vài cái lên mặt bàn: Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ? Suy nghĩ một lát Diệp Cẩm Lê vẫn nghĩ , nhưng cô cũng truy cứu, phỏng chừng lát nữa sẽ nhớ .
Cô ngược cẩn thận xem tài liệu một , xác định gì bỏ sót sai sót, đó liền khỏi văn phòng.
lúc cô đóng dấu xong xuống lầu phòng chính trị, loa phát thanh trong xưởng đột nhiên vang lên.
Lúc Diệp Cẩm Lê mới ý thức quên mất chuyện gì.