Quan trọng là cô bạn của cô xinh như , trẻ con xinh trong mắt cô cũng là chuyện đương nhiên.
cô còn thấy những đứa trẻ mới sinh khác, quả thật Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu vẫn hơn, bây giờ nhan sắc càng cao, tìm khuyết điểm nào.
Diệp Cẩm Lê: “Được .”
Hứa Sáng Tỏ: “Cậu hai họ đang chuyện gì ?”
Diệp Cẩm Lê suy tư vài giây, ngay đó trêu chọc về phía cô : “Sao ? Mới xuống đây một lát nhớ nhung , quả nhiên là tân hôn yến nhĩ mà.”
Hứa Sáng Tỏ nũng nịu : “Ai nha, gì chứ.”
Diệp Cẩm Lê tiếp tục : “ thời gian quả thật đầy mặt hồng quang, liền cuộc sống vợ chồng vẫn .”
Khóe miệng Hứa Sáng Tỏ vô tình nhếch lên: “Cũng, cũng tệ lắm.”
Lông mày nhỏ đến khó phát hiện của Diệp Cẩm Lê khẽ động, về phía cô : “Không tiếp tục giả vờ thẹn thùng nữa ?” Chỉ cần Hứa Sáng Tỏ còn lén lút xem sách cấm thì nội tâm thật là một cuồng dã.
Hứa Sáng Tỏ cọ cọ vai cô, khóe miệng nhếch lên, chớp chớp mắt với cô: “Tớ mặt nào bí mật.” Dù những chuyện nên nên cô cơ bản đều kể cho Diệp Cẩm Lê.
Trước đây khi trào lưu bạn qua thư từ thịnh hành, hai còn ít thư, đủ thứ chuyện lung tung rối loạn đều , bất kể là chuyện lớn chuyện nhỏ.
Hứa Sáng Tỏ: “Cậu còn nhớ lúc hai đứa bạn qua thư từ cho ?”
Lúc đó từ thổi lên một làn gió bạn qua thư từ, dường như bạn qua thư từ thì theo kịp thời thượng .
Vì thế hai liền bắt đầu bạn qua thư từ, còn lấy một b.út danh khác.
Diệp Cẩm Lê: “Đương nhiên quên .”
“Cậu còn bảo tớ đừng chuyện với nữa mà.”
Hứa Sáng Tỏ: “Đó là để nhiều thứ hơn trong thư , nếu hết thì còn gì để nữa.” hoạt động chỉ kéo dài hai tuần là chút kiên trì nổi nữa.
Bởi vì hai căn bản nhịn , vốn dĩ đều là lảm nhảm, hai gặp mặt càng những đề tài hết.
Nói về những chuyện qua, hai kìm nở nụ , nụ sức lây lan, hai bé manh bảo bảo thấy và nuôi đều , cũng đều toe toét miệng “Ha ha ha” theo.
*
Lúc lầu, hai đang nhớ nhung vẫn đang tiếp tục chuyện.
Cố Vân Trạch đồng hồ: “Nói xong ? Vậy xuống lầu cùng vợ đây.”
Tần Triệu Bạch thật sự nhịn trừng một cái: “Khi nào ở đây chuyện với chứ.” Anh cũng ở bên vợ mà.
Người kết hôn thật sự như đổi thành một khác , lời cũng khó chịu hơn , nếu tình bạn bao nhiêu năm nay thật sự nhảm với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-556.html.]
Chillllllll girl !
Cố Vân Trạch bộ như dậy: “Vậy ?”
Tần Triệu Bạch một tay túm c.h.ặ.t : “……” “Lần là chuyện chính sự.”
Cố Vân Trạch tự rót cho một chén nước uống, thu mắt chằm chằm một cái: “Vừa cũng như , kết quả là chuyện giống .”
“ trong nhà vợ chủ.”
Anh vỗ vỗ vai đàn ông: “Tuy rằng tuổi tác lớn hơn , nhưng phương diện kinh nghiệm của phong phú hơn .”
“Nghe , ít quản chuyện phụ nữ, các cô vui vẻ là quan trọng nhất.”
Nghe từ “tuổi tác” , lòng Tần Triệu Bạch cứng , cũng coi như là gậy ông đập lưng ông, ai bảo đây Cố Vân Trạch trâu già gặm cỏ non chứ.
Tần Triệu Bạch liếc một cái: “Cậu thì vui vẻ .”
Cố Vân Trạch thu tay phủ nhận: “Vậy chuyện và Hứa Sáng Tỏ thể tu thành chính quả , sức giúp đỡ, thể phủ nhận chứ?”
Tần Triệu Bạch “ừ” một tiếng, chuyện Cố Vân Trạch và Diệp Cảnh Lê quả thật là Nguyệt Lão, cho nên khi họ kết hôn, hai ở bàn chủ.
Tần Triệu Bạch: “ thật là chính sự.”
Thấy vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút, Cố Vân Trạch cũng theo đó trở nên ngưng trọng.
“Bên Kinh Thành động tĩnh.”
Cố Vân Trạch rũ mắt, lông mày vô tình khẽ động. “Bên Trần gia ?” Chuyện thể khiến nghiêm túc đối đãi như đơn giản chính là chuyện của Cố Tông Hằng và Trần Tố Trinh.
Tần Triệu Bạch “ừ” một tiếng.
Thật từ đầu năm đến nay tình hình bên đó căng thẳng, tháng 9 khi về Kinh Thành cảm thấy càng rõ ràng hơn, dù Kinh Thành là đô thị quyền lực.
Đầu năm Cố Nhu thể thuận lợi đến đây, một là cố ý ngăn cản, mặt khác phần lớn nguyên nhân vẫn là bên đó dự tính sắp xảy chuyện nên giữ .
Anh sắc mặt vui, giọng chút trầm thấp: “ lo lắng bên đó sẽ c.ắ.n Cố gia gia và Cố nãi nãi một miếng.”
Lòng bàn tay Cố Vân Trạch khẽ nhúc nhích, khóe miệng nhếch lên mang theo một nụ như như : “Trước đây đều động đậy, bây giờ thì càng thể.”
Trần Tố Trinh đây tùy ý bậy chẳng là dựa trai cô là thành viên của Ủy ban Cắt Đuôi Tây Thành .
Những năm gần đây họ lợi dụng chức vụ bao nhiêu chuyện táng tận lương tâm.
Ánh mắt Tần Triệu Bạch dừng : “Chó cùng rứt giậu sẽ c.ắ.n .” Trước họ án binh bất động một là nhớ nhung đồ vật của Cố gia, thứ hai còn kỳ vọng Cố gia sẽ trợ lực.
Nếu như còn gì cả, chừng sẽ đến nước cá c.h.ế.t lưới rách .