Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 557

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:34:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy rằng Cố gia gia khi về hưu cư địa vị cao, trong bộ đội cũng còn ít nhân mạch, nhưng Cố nãi nãi khi thành lập nước quả thật là xuất từ nhà tư bản.

Nếu cứ bám điểm buông, lo lắng Cố Vân Trạch cũng sẽ ảnh hưởng.

Cố Vân Trạch dựa ghế sô pha, chân dài bắt chéo, ánh mắt nhàn nhạt: “Vậy thì cho thể mở miệng.”

Vừa như , đôi mắt Tần Triệu Bạch bỗng nhiên sáng lên: “Nói như sớm chuẩn ?”

Cố Vân Trạch gật gật đầu. Những đó là loại như thế nào rõ ràng hơn ai hết, nếu một thể đ.á.n.h gục bọn họ thì đó sẽ là một phiền toái lớn đối với Cố gia.

Gia gia và nãi nãi tuổi cao, cũng họ tốn nhiều tâm tư vì những đó.

Tần Triệu Bạch hai tiếng, nâng tay đ.ấ.m đ.ấ.m vai : “Cậu chuẩn xong hết từng với , thật là lo lắng vô ích.” Anh nhận tin tức liền đến đây chia sẻ với Cố Vân Trạch.

tiểu t.ử từ đến nay tâm cơ thâm trầm, xem cũng gì lạ.

“Bên cũng thu thập một ít tài liệu.”

Cố Vân Trạch cong môi một chút, chạm nắm đ.ấ.m với : “Cảm ơn, .”

Hai liếc , khẽ , giữa những em cần nhiều, chỉ một ánh mắt liền hiểu.

Ánh mắt Tần Triệu Bạch chút độ ấm nào, giọng trong trẻo ẩn chứa sự phẫn nộ nhẹ nhàng: “Làm nhiều chuyện táng tận lương tâm như cũng nên báo ứng.” Dựa chút quyền lực trong tay, khắp nơi chụp mũ cho khác, đại đa các vụ án oan sai đều là từ đó mà .

Vừa hồi ức chuyện cũ, lửa giận trong lòng Tần Triệu Bạch liền giống như đê vỡ hồng thủy khó thể ngăn chặn.

Một chú bác trong đại viện chính là những đó hãm hại.

trở về, vĩnh viễn thể trở về.

Đôi mắt Cố Vân Trạch lạnh lẽo, môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp. “Quốc gia sẽ bỏ qua bọn họ.”

Tần Triệu Bạch dịch gần: “Cậu chuyện như còn sẽ xảy một nữa ?” Mười năm nay đều sống trong căng thẳng, những lời nên nên đều chỉ thể chôn giấu trong cổ họng, để kẻ tâm bắt nhược điểm, ngoài việc im lặng thì còn lựa chọn nào khác.

Cố Vân Trạch dùng ngữ khí khẳng định : “Sẽ .”

Tần Triệu Bạch: “ cũng cảm thấy sẽ .”

Diệp Cẩm Lê ở ban công xử lý hoa cỏ, gần đây cô mở khóa kỹ năng mới, đó chính là trồng rau ở ban công, là trồng thật cũng chỉ là chuyển hành và tỏi trong vườn rau của Trịnh Hồng Hà sang chậu của .

Cô còn đặc biệt bón phân, hiện tại vẫn xanh um tùm, cũng hai ngày nữa sẽ thế nào.

Hy vọng thể kiên trì thêm một chút thời gian.

Cô hiện tại chấp nhận phận chút thiên phú nào về trồng trọt, nuôi tới nuôi lui đều c.h.ế.t, thực vật trong tay cô chỉ sự khác biệt giữa c.h.ế.t sớm và c.h.ế.t muộn, cho nên ngoài việc thỉnh thoảng tưới nước , hoa cỏ đều giao cho Cố Vân Trạch xử lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-557.html.]

Cố Vân Trạch mở cửa : “Chúng thôi.” Hai hôm nay quyết định đưa các bé về nông thôn một chuyến.

Hai bé bảo bảo hiện tại còn gặp qua nhà , lúc thu hoạch vụ thu kết thúc, đúng dịp công xã Đại Đội Hướng Dương mở chợ, Diệp Cẩm Lê liền mua sắm vài thứ, tiện đường ghé thăm nhà .

Diệp Cẩm Lê khúc khích về phía : “Cố lão sư về ?”

Tuần , Trình Tri Diên ở bệnh viện sinh hạ một bé trai, hai vợ chồng đều là tay mơ chăm con, bên cạnh lớn giúp đỡ, vì thế Cố Vân Trạch, tiền bối kinh nghiệm , liền trở thành đối tượng cầu học của Thẩm Hoài Xuyên.

Thật ngay từ khi vợ mang thai, Thẩm Hoài Xuyên bắt đầu học hỏi từ những cha xung quanh.

Hỏi vài cha đều kinh nghiệm hữu ích gì, cho đến khi tìm đến Cố Vân Trạch.

Nào là t.h.a.i giáo, giúp vợ mát xa thư giãn, còn ít nhất Cố Vân Trạch ghi chép trong cuốn sổ nhỏ về hướng dẫn m.a.n.g t.h.a.i đều học theo.

Diệp Cẩm Lê cũng đưa cho họ cuốn sách truyện cô dùng để t.h.a.i giáo lúc đó.

Vừa mới bắt đầu lúc đó còn khiến Cố Vân Trạch đắc ý thôi, bây giờ phiền chịu nổi.

Anh cảm thấy học sinh Thẩm Hoài Xuyên quá nhiều câu hỏi, giống như mười vạn câu hỏi vì .

Hơn nữa khả năng thực hành cũng , dạy ít nhất năm trở lên cách tã vải, kết quả vẫn học .

Cố Vân Trạch bất đắc dĩ thở dài: “Cái gì mà Cố lão sư.” Anh bao giờ chuyện liên quan đến trẻ con với Thẩm Hoài Xuyên nữa.

Chillllllll girl !

Diệp Cẩm Lê: “Anh chính là cha kinh nghiệm phong phú nhất trong đại viện nhà chúng mà.”

Cố Vân Trạch tỏ vẻ cái danh hiệu .

Đôi mắt Diệp Cẩm Lê mang theo ý : “Cho ôm con khắp nơi khoe khoang.”

Nếu cho thêm một cơ hội nữa, vẫn sẽ khoe khoang, bằng thực lực cưới vợ xinh , bằng thực lực hai bảo bối đáng yêu, dựa thể ngoài khoe khoang chứ.

Đi Đại Đội Hướng Dương,

Diệp Cẩm Lê nhẹ giọng giới thiệu cho các bé ở bên cạnh: “Đây là ông ngoại và bà ngoại đó, những món đồ chơi nhỏ các con chơi đều là ông ngoại cho các con đó.”

Ánh mắt Triệu Trung Tường dán c.h.ặ.t Bánh Nhân Đậu và Bánh Trôi: “Để ông ngoại ôm ?”

Tạ Lệ Anh vỗ vỗ tay ý đồ thu hút sự chú ý của các bé: “Cậu bà ngoại cũng ôm đó.”

Hai đứa bé cũng sợ lạ, dang hai tay liền nhào lòng họ.

 

 

Loading...