Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 560

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:34:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nữa con thường dùng thủ pháp khoa trương để hình dung những chuyện trải qua.

Tạ Lệ Anh: “Được , đừng bận tâm những chuyện , chỉ cần cháu về phía đó là .”

“Lát nữa ăn cơm xong hãy nhé, mợ nấu cơm xong .”

Lúc hai tiểu gia hỏa cũng nên chơi mệt, ngoan ngoãn ngủ .

Bánh Nhân Đậu khi tỉnh dậy hoạt bát, nhưng khi ngủ ngoan ngoãn, khuôn mặt tròn vo hồng hào mềm mại, hai bàn tay nhỏ trắng nõn đặt bụng.

Diệp Cẩm Lê các bé dịu dàng , đó đắp chăn che bụng cho các bé.

Đợi đến khi họ ăn cơm, hai tiểu bảo bối vẫn như cũ đắm chìm trong giấc mộng ngọt ngào.

Nghĩ còn đến giờ uống sữa, Diệp Cẩm Lê cũng liền đ.á.n.h thức các bé.

Trên bàn cơm, Tạ Lệ Anh vẫn luôn gắp thức ăn cho cháu gái.

Diệp Cẩm Lê bưng chén lên: “Mợ đủ đủ , mợ thật sự coi cháu là tiểu heo mợ nuôi .”

Ánh mắt Tạ Lệ Anh mang theo sự quan tâm: “Nửa năm mới đến một , mợ thế nào cũng để cháu ăn no chứ.”

Đôi mắt Diệp Cẩm Lê trong veo cong thành vầng trăng khuyết: “Cháu xem như , mợ đang oán giận cháu đến ít quá.”

Tạ Lệ Anh nở nụ : “Mợ nhưng như nha.”

Tạ Lệ Anh: “Vân Trạch cũng ăn nhiều một chút, cảm giác cháu ở nhà mợ luôn câu nệ như , đồ ăn cũng thấy cháu gắp mấy .” Nói gắp mấy đũa thức ăn cho Cố Vân Trạch. Bà đối với cháu rể cũng lòng, tuy rằng trông vẻ lạnh lùng một chút, nhưng ngoài lạnh trong nóng, còn sẽ giúp bà gánh nước việc, quan trọng là đối xử với Diệp Cẩm Lê.

Cố Vân Trạch: “Cảm ơn mợ.”

Diệp Cẩm Lê nén trêu chọc một cái. Cái gì mà câu nệ chứ, đều là giả vờ.

Diệp Cẩm Lê: “Cháu Vân Phàm tuần dẫn đối tượng về nhà, thế nào đặc biệt vui vẻ ?”

Nhắc đến chuyện , khóe miệng Tạ Lệ Anh tự giác liền cong lên, đó đè xuống khóe miệng cố ý xụ mặt : “Đừng tưởng là mợ cháu thật sớm chuyện của họ, chính là cho mợ.”

Diệp Cẩm Lê nhẹ nhàng động đậy đôi mắt to vô tội: “Ai cháu sớm , cháu còn muộn hơn mợ nữa.”

“Không tin mợ hỏi Cố Vân Trạch, chúng cháu cũng là mới .”

Động tác ăn cơm của Cố Vân Trạch dừng hai giây.

Không đợi chuyện, Tạ Lệ Anh liền hừ một tiếng: “Thằng Vân Phàm lỡ miệng .”

“Nó cháu và chị Văn Thu đều .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-560.html.]

Diệp Cẩm Lê chớp chớp lông mi hai cái, “Cháu ngay đáng tin cậy mà!” Ngay đó một bộ dáng cùng chung kẻ địch: “Phải cháu dối gạt mợ, trong lòng cháu áy náy thôi, quan hệ chúng như mà, thể so sánh , mấy tháng nay cháu lúc nào là hối hận.”

“Nếu cháu nhất định sẽ chủ động cho mợ.”

Tạ Lệ Anh biểu cảm cổ quái tinh nghịch của cô cùng với ngữ khí giả vờ hối hận cho bật : “Nói cứ như thật .”

Diệp Cẩm Lê: “Vốn dĩ là thật mà.”

“Vậy cháu với cháu ?”

Diệp Cẩm Lê: “Cũng .”

Tạ Lệ Anh: “Cái thì cũng khác là mấy, mợ so đo với cháu chuyện .” Tóm đơn giản là gạt một bà.

Đôi mắt Diệp Cẩm Lê sáng lên, mang theo vẻ tò mò hóng chuyện: “Thế nào ạ, mợ hài lòng với con dâu tương lai ?”

Chillllllll girl !

Tạ Lệ Anh chút do dự : “Đương nhiên là một trăm phần trăm hài lòng.” Lớn lên ngoan ngoãn hiểu lễ phép còn tôn trọng lớn, chính là bà cũng ưng ý.

Bà còn tưởng rằng con trai bao lâu mới thể dẫn đối tượng về nhà, kết quả một chút liền cho bà một bất ngờ lớn, thành phố thật đúng là một nơi mà.

Triệu Trung Tường cũng liên tiếp gật đầu, dùng ngữ khí “chính phủ” : “Đồng chí Tiểu Đồng .” Ông cũng thích đồng chí nữ đó.

“Cho nên chuyện thể vội vàng , mợ xem mợ và đây cứ thế mà vội, giới thiệu thì cũng giới thiệu , nhưng chính là hợp mắt.”

các thúc giục như nữa, Vân Phàm ngược tìm , cho nên chuyện nhân duyên còn xem duyên phận.”

Triệu Trung Tường cầm đũa gắp hai hạt đậu phộng uống một ngụm rượu gạo nhà ủ: “Lúc với mợ cháu như , nhưng bà tin .”

Tạ Lệ Anh liếc mắt quét qua: “Lại thành ông , ông lời khi nào, chỉ giỏi đ.á.n.h mã hậu pháo.”

“Lúc cũng là ai còn sốt ruột hơn .”

Triệu Trung Tường: “Đó là chuyện đây, nhưng bọn nhỏ suy nghĩ của riêng chúng, một việc thể vội vàng ?”

Tạ Lệ Anh mím môi một chút: “Chuyện khi nào, ấn tượng gì.”

Triệu Trung Tường một thời gian cụ thể, còn tóm tắt nội dung cuộc chuyện ngày hôm đó một .

Tạ Lệ Anh nghĩ nghĩ buông tay: “Trong ấn tượng của chính là chuyện đó.” Một bộ dáng thừa nhận thì là ông sai.

Mặt Triệu Trung Tường đều sắp nhăn thành một cục, ông thật sự sầu, ông bộ thôi, nhưng lời mỗi khi đến bên miệng ông nuốt trở , cứ như miệng há khép mười mấy chỉ nghẹn một câu: “Tạ Lệ Anh, bà hơn bốn mươi tuổi mà còn chơi .”

Diệp Cẩm Lê cúi đầu nén ý , cô lén lút mắt Cố Vân Trạch bên cạnh phát hiện cũng đang nén , quần đều sắp túm nhăn.

 

 

Loading...