Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 562: Trực giác của quân nhân

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:34:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Vân Trạch mắt con đường phía : “Cũng vài phần là trực giác.”

Diệp Cẩm Lê khẽ nhướng mày, đôi môi vẽ nên một đường cong nhạt: “Quân nhân các cũng tin trực giác ?” Chẳng quân nhân nên chú trọng sự thật và chứng cứ hơn ? Cô cứ ngỡ sẽ phân tích lý tính, đưa các ví dụ thuyết minh trình tự cho cô chứ.

Cố Vân Trạch dùng dư quang liếc vợ một cái: “Chứng cứ là một phương diện, nhưng tiềm thức thường thường cũng thể mang những kết quả ngờ tới.”

“Lúc học ở trường quân đội, từng học qua lớp thẩm vấn và tình báo.”

“Lời của đôi khi khớp với những biểu cảm nhỏ khuôn mặt.”

“Cảm giác mang giống như đang đeo một chiếc mặt nạ giả .”

Diệp Cẩm Lê chống cằm cẩn thận hồi tưởng một lượt: “Có ?” Thật cô cũng lén quan sát, nhưng căn bản gì. Tuy trực giác mách bảo chút giả tạo, nhưng thực tế, ấn tượng để cho khác vô cùng .

Cố Vân Trạch vài điểm mà quan sát .

Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt, hàng mi thanh mảnh khẽ rung động, vẻ mặt ngạc nhiên : “Anh thật sự hiểu rõ nha! Cố Vân Trạch, em còn kỹ năng lợi hại như nhỉ?”

Khóe miệng Cố Vân Trạch nhịn mà nhếch lên. Anh vốn khiêm tốn, nhưng mặt vợ thì chẳng giấu giếm chút nào: “Môn học luôn thứ nhất.” Con thật sự kỳ lạ, rõ ràng đây vốn khinh thường việc đem thành tích khoe khoang, nhưng mặt Diệp Cẩm Lê, luôn kìm lòng .

Diệp Cẩm Lê: “Hóa còn là một học bá nữa cơ đấy.”

Ở thời đại , tâm lý học tại Hoa Quốc là một ngành học nhạy cảm, thậm chí là tồn tại. Nó phê phán là ngành học ngụy tạo của chủ nghĩa tư bản. Vì , các trường quân đội khi giảng dạy những kiến thức và kỹ năng liên quan đến tâm lý học thường l.ồ.ng ghép phân tán các môn học khác, và lớp thẩm vấn, tình báo chính là một trong đó.

Tuy thời gian tiếp xúc tương đối ngắn, nhưng chú ý thấy Diêu Văn Bân luôn bóng gió, ý đồ dò hỏi điều gì đó.

Những biểu cảm nhỏ và động tác theo bản năng của con thể lừa dối ai.

Bất quá lúc đó chỉ cảm thấy Diêu Văn Bân lẽ lợi dụng bọn họ để đạt mục đích thành phố hoặc về nhà.

Hiện tại xem , dường như là như .

Bàn tay thon dài của Cố Vân Trạch lơ đãng gõ gõ lên vô lăng: “Em việc ở ?”

Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Không .”

Tại nhà ăn, Triệu Văn Thu bưng khay cơm xuống chỗ Diệp Cẩm Lê chiếm sẵn: “Hôm nay tìm chị chuyện gì thế?”

Diệp Cẩm Lê giả vờ vui : “Chẳng lẽ em thể đơn thuần cùng chị ăn một bữa cơm ?”

Triệu Văn Thu mỉm ngọt ngào, hàng mi chớp động: “Đương nhiên là thể chứ.”

“Dù chuyện gì cũng thể tìm chị, mà chuyện gì cũng thể tìm chị.” Đối với cô, Diệp Cẩm Lê là chị em quan hệ huyết thống, bạn thiết nhất, giữa hai gần như bí mật nào.

Khóe môi Diệp Cẩm Lê nhếch lên: “Thế còn .” Cô gắp từ trong bát hai miếng sườn sang: “Chị thích nhất là sườn xào chua ngọt mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-562-truc-giac-cua-quan-nhan.html.]

Chillllllll girl !

“Nhà ăn lâu lắm mới món , chị ăn nhiều một chút .”

Triệu Văn Thu mắt cong thành hình bán nguyệt, cũng gắp cho cô hai miếng cá: “Em thì thích cá chiên giòn.”

Diệp Cẩm Lê nở nụ : “Vâng, hương vị đúng là tuyệt.”

Triệu Văn Thu hỏi: “Hôm qua em về nhà ngoại ?”

Diệp Cẩm Lê khẽ nhướng mày: “Chuyện mà chị cũng ?”

Triệu Văn Thu mắt hạnh cong cong cô: “Lúc chị định tìm em thì vặn gặp chị dâu Trịnh ở đối diện cửa nhà em.”

Hôm qua lúc Diệp Cẩm Lê khỏi nhà cũng lúc đụng Trịnh Hồng Hà lầu, hai trò chuyện một lát nên bà cũng mục đích ngoài của cô.

Diệp Cẩm Lê: “Tiếc quá, thì chúng cùng xuống nông thôn . Hôm qua công xã họp chợ, náo nhiệt lắm, đến hơn một giờ trưa mà vẫn còn nhiều sạp hàng tan.”

“Em còn mua khối đồ, mang theo một ít qua đây nữa. Lát nữa chị cầm về ký túc xá chia cho Vân Phàm một ít nhé.”

“Mợ và còn nhờ em mang chút đồ ăn cho chị và Vân Phàm, lát nữa em đưa cho hai luôn.”

Triệu Văn Thu khựng vài giây: “Chắc hẳn với em về chị và Diêu Văn Bân đúng ?”

Diệp Cẩm Lê chậm rãi gật đầu: “Đoán đúng , nhưng thưởng nhé.”

Triệu Văn Thu mím môi, trong mắt tràn đầy ý : “Vậy đoán sai thì thưởng ?”

Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Cũng luôn.”

Triệu Văn Thu ngẩn một chút: “Hừm... ít nhất thì chị cũng lỗ.” Cô ngước mắt Diệp Cẩm Lê, đôi mắt mở to, tay cầm đũa tự giác siết nhẹ: “Thật chị em hỏi chị điều gì.”

Diệp Cẩm Lê chống cằm chớp mắt: “Chị thử xem.”

Triệu Văn Thu: “Chuyện tình cảm ?”

Diệp Cẩm Lê: “Trước thì , nhưng hiện tại thật cũng đến thế nữa.”

Triệu Văn Thu nhanh ch.óng tiếp lời: “Tại ?”

Khóe môi Diệp Cẩm Lê gợi lên một đường cong nhạt, một tia sáng lướt qua trong mắt, đôi đồng t.ử tinh khẽ d.a.o động: “Bởi vì em tin tưởng chị mà.”

“Chuyện tình cảm chị thể tự chủ, chị đều thể tự gánh vác. Dù chị lựa chọn thế nào em cũng đều ủng hộ chị, chỉ cần chị cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc là .” Mới lạ đấy, những lời của cô chỉ thành lập cơ sở nhà trai thật sự và Triệu Văn Thu tổn thương mà thôi.

 

 

Loading...