Diệp Cẩm Lê: “Cái tính nết là giống ai nữa.” Chẳng trẻ con trí nhớ kém, loáng cái là quên .
Ánh mắt Cố Vân Trạch từ từ dừng cô: “Em xem?”
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê mím môi, dù tính tình cô cũng bướng bỉnh như .
Mãi cho đến khi uống sữa xong ngủ một giấc, Bánh Nhân Đậu mới chịu tha thứ cho hai .
Có lẽ do hôm nay tiêm một trận quá mệt, hai nhóc tì ngủ sớm hơn ngày thường nửa tiếng.
Diệp Cẩm Lê tắm rửa xong phòng khách hai đứa nhỏ ngủ say. Hai khuôn mặt mũm mĩm đối diện mà ngủ, tay Bánh Nhân Đậu còn đặt bụng Bánh Trôi, trông đáng yêu cực kỳ.
“Ngủ ?” Cố Vân Trạch tới nhẹ giọng hỏi.
Diệp Cẩm Lê rũ mắt chúng với ánh mắt dịu dàng: “Vâng.” Chỉ tiếc hôm nay quên mang máy ảnh, lẽ cô nên ghi khoảnh khắc chúng tiêm, xem chắc chắn sẽ là một kỷ niệm .
Cố Vân Trạch hai "cục bột" nhỏ, ánh mắt mềm mại hẳn : “Lúc ngủ trông ngoan thật đấy.”
Diệp Cẩm Lê liếc một cái: “Chứ nữa, chúng biểu diễn đ.á.n.h võ trong mơ cho xem ?”
Đôi lông mày Cố Vân Trạch lơ đãng nhướng lên: “Cũng là thể, dù của chúng cũng thường xuyên như mà.”
Diệp Cẩm Lê lập tức thẳng dậy: “Em như từ bao giờ?”
Đáy mắt Cố Vân Trạch thoáng qua một tia ám khó nhận : “Suỵt, đừng các con thức giấc, chuyện của chúng cứ về phòng từ từ .”
Sáng hôm , ngoài dự đoán Diệp Cẩm Lê dậy muộn hơn một chút. Cô dùng tốc độ nhanh nhất để rửa mặt đ.á.n.h răng, vội vàng chạy trạm xe buýt.
Hôm nay của phòng tuyên truyền bọn cô cùng phòng cung tiêu đến nhà máy Gang thép một chuyến.
Năm nay nhà máy Gang thép định một lô quần áo bảo hộ lao động mùa đông mới, Cục Công nghiệp nhẹ thống nhất sắp xếp cho Nhà máy Dệt 1 của bọn cô thực hiện.
Vốn dĩ mấy việc liên quan đến phòng tuyên truyền, nhưng lô quần áo dùng để khen thưởng các cá nhân tiên tiến, nên cần bọn cô cung cấp nội dung văn bản và thiết kế họa tiết riêng biệt. Nói tóm , bọn cô chỉ là để nắm bắt quy trình, thứ đợi của phòng cung tiêu kết nối xong mới tính tiếp, nhưng bọn cô thể ý kiến của đối phương.
Diệp Cẩm Lê đến văn phòng, m.ô.n.g còn ấm chỗ xuất phát.
Phòng tuyên truyền hai , một là cô, còn là Tống Xuân Tú. Diệp Cẩm Lê xách túi theo.
Tâm trạng của Tống Xuân Tú rõ ràng là : “Chúng coi như đổi gió thôi, chủ yếu là việc của phòng cung tiêu.” Ngày nào cũng văn phòng đến phát chán, thỉnh thoảng nhà máy khác thế bà thấy cũng khá .
“Đồ ăn ở nhà máy Gang thép cũng ngon lắm, lát nữa chị dẫn em thử món đặc sản ở đó, sườn hầm khoai tây và đậu que.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-566-chuyen-cong-tac-den-nha-may-gang-thep.html.]
Nhà máy Gang thép và Nhà máy Dệt tuy cùng một khu công nghiệp nhưng cách cũng quá xa, tuyến xe buýt quy hoạch sẵn nối liền hai bên.
Bọn cô tuy khỏi thành phố nhưng cũng tính là công tác, vấn đề ăn uống đều do đơn vị thống nhất giải quyết.
Được ăn một bữa miễn phí cả thịt lẫn rau, Tống Xuân Tú đương nhiên là vui mừng.
Diệp Cẩm Lê: “Chị khen ngon thì hương vị chắc chắn là tệ .”
“Chị Tống, em nhớ con gái lớn của chị hình như việc ở nhà máy Hóa chất bên cạnh đúng ạ?”
Tống Xuân Tú nở nụ rạng rỡ: “ , nó là kỹ thuật viên bảo trì máy móc ở đó. Chị thật, con vẫn nên một cái nghề trong tay. Con gái chị bây giờ lương còn cao hơn cả một việc hơn hai mươi năm như chị đấy.”
Diệp Cẩm Lê: “Con gái chị giỏi thật đấy, học thức kỹ thuật, bình thường ở tuổi đó khó mà đạt trình độ như .”
Tống Xuân Tú vui mừng khôn xiết nhưng miệng vẫn khiêm tốn: “Nó chỉ là đầu óc thông minh cộng thêm chút may mắn thôi.”
Diệp Cẩm Lê: “Đây chỉ là vấn đề may mắn , rõ ràng là thực lực mà. Xét cho cùng cũng là nhờ gia phong ảnh hưởng, chị cũng đóng vai trò lớn lắm đấy ạ.”
Câu thật sự trúng tim đen của Tống Xuân Tú, bà quả thật cảm thấy con gái tiền đồ như ngày hôm nay là nhờ bà bỏ nhiều công sức.
Chỉ là ngày thường ai như , bà cũng ngại tự khoe khoang quá nhiều.
Cứ như , suốt 40 phút xe, Diệp Cẩm Lê bà kể chuyện nhà hết hơn nửa tiếng đồng hồ.
Ngồi cũng chán, Diệp Cẩm Lê coi như chuyện phiếm, thấy cũng khá thú vị.
Cả buổi sáng, Diệp Cẩm Lê theo tham quan nhà máy Gang thép một vòng. Không hổ là nhà máy lớn nhất thành phố, khuôn viên rộng hơn nhà máy Dệt của cô nhiều, còn ít khu vực vì lý do bảo mật mà .
Lúc đang bàn chuyện chính sự, cô lặng lẽ rút khỏi tòa nhà văn phòng.
Cô dạo phía , ngắm bảng tin tuyên truyền ở đây, bỗng nhiên thấy một quen.
“Em họ Diệp?”
Diệp Cẩm Lê: “Đồng chí Diêu.”
Diêu Văn Bân tới: “Em họ Diệp, em ở đây?”
Diệp Cẩm Lê ngắn gọn: “Nhà máy sắp xếp.” Cô ngước mắt , môi khẽ mím : “Anh cứ gọi là đồng chí Diệp .” Cái gì mà em họ Diệp, mà cô nổi hết cả da gà.