Diêu Văn Bân khựng một chút, nhưng nhanh đó nở nụ : “Được, đồng chí Diệp.”
“ em là em họ của Văn Thu, cũng là em họ của . Anh cũng nên tròn bổn phận chủ nhà, là trưa nay chúng cùng ăn một bữa cơm nhé?”
Diệp Cẩm Lê nở một nụ lịch sự: “Cảm ơn , nhưng cần phiền phức . cùng đồng nghiệp, nhà máy sắp xếp xong cả .”
Diêu Văn Bân cũng phản ứng gì đặc biệt lời từ chối : “Vậy , nếu gì cần giúp đỡ em cứ tìm , việc ở phòng sản xuất.”
Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Vâng, cảm ơn .”
Lúc , Tống Xuân Tú vệ sinh xong bước tới: “Cậu thanh niên là ai thế? Trông cũng sáng sủa tinh đấy chứ.” Ở thời đại , "tinh " là một từ dùng để khen ngợi, hề ý mỉa mai.
Diệp Cẩm Lê: “Hiện tại là đối tượng của chị họ em.”
Nghe thấy Diêu Văn Bân đối tượng, Tống Xuân Tú lập tức mất hứng thú, bỏ qua hai chữ “hiện tại” trong lời của Diệp Cẩm Lê.
Bà còn đang định nếu còn độc thì sẽ giới thiệu cho cô con gái út nhà . Con gái bà năm nay mười tám, công việc định nhưng chuyện hôn nhân thì vẫn thấy tăm .
Bà cũng tìm cho nó vài , nhưng nó hết ưng chẳng ý , chẳng nó nghĩ gì nữa. Chị gái kết hôn, em trai cũng đối tượng, mà nó vẫn cứ như ngoài cuộc, chẳng sốt ruột là gì.
“Chị họ em là cùng nhà máy với chúng ?”
Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Vâng ạ.”
Tống Xuân Tú: “Chị họ em với thanh niên trông cũng đôi đấy.”
“Trước đây chị còn định giới thiệu đối tượng cho chị họ em, ngờ cô .”
Diệp Cẩm Lê thầm nghĩ, bà chị đúng là "bà mai" đến nghiện .
Chillllllll girl !
“Cậu đồng chí ở bộ phận nào thế?” Tầm giờ mà còn bên ngoài thì chắc chắn là công nhân phổ thông ở phân xưởng .
“Phòng sản xuất ạ.”
Mắt Tống Xuân Tú sáng lên: “Phòng sản xuất , phòng sản xuất đấy. Em thể giúp chị hỏi xem còn đồng nghiệp nam nào độc ?”
Thấy vẻ mặt Diệp Cẩm Lê chút do dự, Tống Xuân Tú cũng thẳng: “Nếu tiện thì thôi .”
Diệp Cẩm Lê: “Không vấn đề gì ạ, nếu dịp gặp em sẽ hỏi giúp chị một câu, nhưng khả năng cao là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-567-loi-moi-cua-dieu-van-ban.html.]
Tống Xuân Tú vui mừng khôn xiết: “Chị hiểu mà, phần còn để chị tự ngóng.” Chỉ cần mục tiêu để hỏi thăm thì đối với bà cũng chuyện gì khó khăn.
Buổi sáng kết thúc, cùng đến nhà ăn dùng bữa. Tiêu chuẩn là một món mặn, một món rau, một món canh và một bát cơm trắng nóng hổi. Lượng thịt trong món mặn còn nhiều hơn so với những gì bọn cô thường ăn ở nhà ăn nhà máy .
“Nào nào, Cẩm Lê, em chắc ăn đồ ở đây bao giờ nhỉ, ăn nhiều một chút . Món sườn ngon lắm, rán qua mới hầm đấy.” Vừa xuống, Tống Xuân Tú nhiệt tình gắp hai miếng sườn bát cô.
“Chị Tống, chị cần khách khí thế ạ.” Diệp Cẩm Lê gắp miếng thịt trả .
Tống Xuân Tú bưng bát né tránh nhưng vẫn nhanh bằng tốc độ của cô: “Kìa, em khách sáo với chị gì chứ.”
Diệp Cẩm Lê cong đôi mắt xinh , dùng giọng điệu nhẹ nhàng : “Việc của chị em còn xong, dám nhận thù lao thế ạ.”
Tống Xuân Tú ha hả: “Em xem em kìa, nếu thật sự thù lao thì cũng thể chỉ là hai miếng sườn .”
“Mọi đang tán chuyện gì mà vui thế?” Người lên tiếng là một nữ đồng chí ở phòng cung tiêu tên là Hứa Táo Đỏ. Tống Xuân Tú quan hệ khá với cô , nhưng Diệp Cẩm Lê thì lắm, chỉ mới gặp qua trong các buổi học tập chính trị hàng tuần.
Tống Xuân Tú: “Không gì, đang khen đồ ăn ở đây ngon thôi.”
Hứa Táo Đỏ xuống cạnh Tống Xuân Tú: “ , nhưng thấy đồ ăn ở nhà máy Dệt cũng tuyệt.” Chỉ là ngày nào cũng ăn cùng một hương vị nên còn cảm giác mới mẻ nữa thôi.
Tống Xuân Tú gật đầu tán thành: “Nhà ăn của chúng cũng thuộc hàng top trong thành phố .”
Hứa Táo Đỏ ăn hai miếng cơm : “Cuộc sống của chúng đúng là ngày càng hơn. còn nhớ hồi mới , chỉ lo đói , chứ gì còn tâm trí mà quan tâm đến hương vị đồ ăn. Lúc đó cảm thấy cái để ăn, đói là chuyện hạnh phúc nhất đời .”
Bất quá đời vẫn còn ít chịu đói, chỉ là gia đình các cô nhiều , nên ngoài việc ăn no còn thêm những lựa chọn khác.
Nghe cô , Tống Xuân Tú cũng nhớ chuyện xưa: “Chứ còn gì nữa, năm đó nếu nhờ nhà máy Dệt mở rộng tuyển dụng, giờ cũng chẳng đang ở nữa.”
Bà còn nhớ rõ bữa cơm đầu tiên ăn ở nhà ăn khi . Lúc đó bà còn cố ý mượn tem thịt của khác để mua một phần canh mướp hương và một phần thịt kho tàu. Đó cũng là đầu tiên bà ăn thịt lợn hơn nửa năm trời. Chuyện Tống Xuân Tú cảm thấy thể nhớ cả đời.
Hứa Táo Đỏ: “Ai cũng thôi, nếu nhà máy Dệt thì chắc chắn cuộc sống như bây giờ.”
Diệp Cẩm Lê tiếp lời: “Điều cũng chứng minh đất nước chúng đang phát triển ngày càng . Từ khi lập quốc đến nay, công nghiệp đẩy mạnh, các nhà máy lớn nhỏ mọc lên như nấm, tạo bao nhiêu công ăn việc .”
Người dân ở thời đại tuy vật chất sung túc bằng đời , nhưng chỉ hạnh phúc tương đối mà cao hơn nhiều.
Loại hạnh phúc bắt nguồn từ sự đủ đầy về tinh thần và tình cảm, vì phần lớn luôn toát một luồng sinh khí bừng bừng, tràn đầy sức sống.