Tống Xuân Tú nở nụ : “ , đất nước chúng ngày càng phồn vinh hưng thịnh. Trước đây chúng dám nghĩ thể sống những ngày như hiện tại.” Tuy thể là ăn sung mặc sướng, nhưng cũng là ăn no mặc ấm, còn thể để dành tiền mua những thứ thích, ngay cả nhà cửa cũng phân phối sẵn.
Hứa Táo Đỏ: “ tin rằng tổ quốc chúng sẽ ngày càng phồn vinh phú cường hơn nữa.”
Diệp Cẩm Lê: “Chắc chắn ạ. Từ khi lập quốc, Hoa Quốc lên từ con trong nhiều lĩnh vực. Chẳng xa, chỉ riêng về ô tô, đây chúng thể chế tạo nổi một chiếc xe mang thương hiệu quốc gia. kế hoạch 'Năm thứ nhất' của Chủ tịch, chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi chúng . Đến năm 62, tỷ lệ tự cung tự cấp thép dùng cho ô tô trong nước đạt tới 98%.”
Chuyện về ô tô vẫn còn ấn tượng sâu sắc, vì nó từng lên cả tờ 《Nhân dân Nhật báo》, loa phát thanh trong nhà máy cũng phát phát nhiều . Tuy ô tô do bọn cô tạo , nhưng điều đó cũng ngăn cản niềm tự hào trong lòng mỗi .
Chillllllll girl !
Tuy hiện tại Hoa Quốc vẫn còn cách so với các nước phương Tây, nhưng cô tin rằng chỉ cần cho chúng thêm thời gian, chúng sớm muộn gì cũng thể đuổi kịp, thậm chí là vượt qua họ.
“Nói lắm!”
Diệp Cẩm Lê theo tiếng , đó chính là Trưởng phòng Cung tiêu của nhà máy Gang thép mà cô gặp sáng nay.
“ nhớ cô là cán sự phòng tuyên truyền của nhà máy Dệt đúng ?”
Diệp Cẩm Lê dậy chào hỏi: “Vâng, thưa Trưởng phòng Phương.”
Lúc , Trưởng phòng Cung tiêu của nhà máy Dệt là Mao Trường Minh cũng chủ động giới thiệu: “Đây là đồng chí Diệp Cẩm Lê của phòng tuyên truyền bên .”
Phương Văn Xương: “Quả nhiên hổ là của phòng tuyên truyền, nhận thức, tài ăn và giác ngộ cao hơn bình thường nhiều.”
“Đồng chí Diệp vẻ am hiểu về lĩnh vực công nghiệp của nước nhà nhỉ?”
Diệp Cẩm Lê: “Cũng hẳn là am hiểu ạ, ngày thường em thích báo và sách nên cũng đôi chút.”
Nghe là ngay đây là lời khiêm tốn. Nữ đồng chí mặt trông còn trẻ mà hiểu rộng như , lời tràn đầy nhiệt huyết.
Ông vốn ưa những kẻ luôn hạ thấp đất nước để tâng bốc nước ngoài.
Tất nhiên bọn họ dám công khai khoác lác, nhưng những cảm xúc vô tình bộc lộ trong lúc riêng tư cũng khiến ông thể đồng tình.
Quả thật so với các cường quốc tư bản phương Tây, Hoa Quốc cần nhiều thời gian mới thể đuổi kịp, nhưng nếu ngay cả dân trong nước cũng tin tưởng và ủng hộ đất nước thì còn xứng đáng là Hoa Quốc ?
Đất nước chúng khi phương Tây phong tỏa về ngoại giao và kinh tế vẫn thể nỗ lực tự lực cánh sinh, gian khổ phấn đấu để phá vỡ vòng vây, thì còn điều gì là chúng chứ?
Phương Văn Xương lẩm nhẩm tên cô một : “Diệp Cẩm Lê.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-568-loi-moi-tu-truong-phong-phuong.html.]
“Cái tên quen tai quá nhỉ.”
Mao Trường Minh: “Sổ tay an và các bài phỏng vấn nhân vật của nhà máy Dệt chúng đều do đồng chí Diệp chủ trì kế hoạch, Trưởng phòng Phương từng qua ?”
Phương Văn Xương suy nghĩ vài giây: “ nhớ , bài của đồng chí Diệp còn từng đăng báo nữa, cũng qua.”
“ nhớ cuốn sổ tay an của nhà máy các giúp tránh vài vụ t.a.i n.ạ.n lao động đúng ?”
“Quả nhiên công tác văn hóa thì trình độ, trong bụng chữ thì lời , bài mới thể tạo ảnh hưởng tích cực đến khác.”
Diệp Cẩm Lê mỉm , lộ một đường cong nhạt: “Trưởng phòng Phương quá khen ạ. Những việc đó em thể , mà là nỗ lực của tập thể phòng tuyên truyền chúng em.”
“Sổ tay an cũng chỉ đóng vai trò nhắc nhở, chủ yếu vẫn là nhờ chế độ quản lý của nhà máy và sự nỗ lực của thể công nhân viên.”
Phương Văn Xương Diệp Cẩm Lê, tiếp tục đề tài nữa, trong lòng ông định luận riêng: “Đồng chí Diệp sang nhà máy Gang thép việc ?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Diệp Cẩm Lê sững một chút, cô mỉm nhạt: “Cảm ơn Trưởng phòng Phương ưu ái ạ.”
Phương Văn Xương là cô đang từ chối: “Nhà máy Gang thép chúng hề kém cạnh nhà máy Dệt nhé.”
Câu của ông trình độ. Ở đây ai so sánh nhà máy Dệt với nhà máy Gang thép cả.
Nhà máy Gang thép thuộc đơn vị cấp tỉnh, còn nhà máy Dệt là cấp thành phố. Từ quy mô doanh nghiệp đến cấp bậc hành chính, nhà máy Gang thép đều cao hơn. Ngoài , xét về vị trí chiến lược, nhà máy Gang thép cũng "cao hơn một bậc".
Diệp Cẩm Lê: “Em nhà máy Gang thép , nhưng em yêu nơi bắt đầu công tác.”
Đợi rời .
Hứa Táo Đỏ Diệp Cẩm Lê : “Đồng chí Diệp giỏi thật đấy, ngờ Trưởng phòng Phương cũng tiếng em, còn đào em về nữa.”
Tống Xuân Tú: “Cẩm Lê nhà chúng đương nhiên là giỏi .” Diệp Cẩm Lê chính là báu vật của phòng tuyên truyền bọn họ.
Năm ngoái phòng của bà đạt danh hiệu “Tập thể tiên tiến”. Phải rằng trong hơn hai mươi năm bà việc ở phòng tuyên truyền, đây là đầu tiên đạt danh hiệu , mà Diệp Cẩm Lê năm đầu tiên là đạt ngay.