Ông vỗ n.g.ự.c , giọng điệu chân thành : “Cũng là một thành viên của nhà máy Gang thép, xin hãy tin tưởng ?”
Nghe ông , giọng điệu của cũng dịu : “Trưởng phòng Tống, chúng cũng khó ông, nhưng ông cũng cho chúng một thời gian cụ thể chứ.” Thuê chuyên gia về sửa chữa thiết chỉ đơn thuần là sửa cho xong, mà trong quá trình đó bọn họ còn cần học hỏi kỹ thuật liên quan, để nếu gặp tương tự thì thể tự xử lý.
Thời gian trì hoãn và những tổn thất gây , ai sẽ là chịu trách nhiệm?
Thiết ngừng hoạt động một ngày chỉ lãng phí thời gian của , mà còn ảnh hưởng đến sự phát triển của nhà máy và công cuộc xây dựng đất nước. Phải rằng bọn họ còn nhiều đơn hàng thành, xưởng cán thép cũng đang đợi phôi thép để sản xuất.
Tống Phương Thành im lặng hồi lâu, ông thực sự thể đưa câu trả lời chính xác. Nếu hứa mà thì ông ăn thế nào, lẽ lôi bệnh từ bệnh viện đến đây ?
Ông cũng liên hệ với các nhà máy khác, nhưng ngặt nỗi gặp chuyện may, là tiếng Đức thì cũng là đang công tác.
Tống Phương Thành buông một câu trấn an nhưng vẫn mập mờ: “ sốt ruột, nhưng xin hãy bình tĩnh . Chuyện nhất định sẽ đưa một câu trả lời thỏa đáng.”
“Ông cũng chỉ là đưa câu trả lời, hôm nay cứ đây, nếu ông trả lời thì hết.” Tuy đều là trong nhà máy, nhưng hành chính thể hiểu nỗi khổ của kỹ thuật chứ.
Chillllllll girl !
Trong thợ nguội, một bác thợ già trông bốn, năm mươi tuổi lên tiếng: “Trưởng phòng Tống, ông cũng cái khó của , nhưng hy vọng ông cũng hiểu cho chúng .”
“Mấy ông chuyên gia Đức đó ông cũng đấy, chừng thấy chúng phiên dịch, lúc đang thầm nhạo cũng nên.”
“Người chắc chỉ mong gì xách túi về nước thôi.”
“Hoặc là cứ dây dưa đến phút cuối mới sửa xong máy.” Như chuyến của họ cũng coi như xong nhiệm vụ, cái để báo cáo.
những thợ nguội như bọn họ thì chẳng học hỏi gì hữu ích cả. Đợi đến ngày nào đó máy móc hỏng đúng đó, mời về sửa, tốn thời gian đình trệ sản xuất.
Người nước ngoài thì gì , thiết thì ông công nhận, đúng là nâng cao hiệu suất đúc thép, chất lượng phôi thép cũng hơn .
trong việc hướng dẫn kỹ thuật thì họ chẳng hề tận tâm, nếu bọn họ cũng chẳng đến mức bó tay chịu trói thế .
Giám đốc nhà máy bỏ bao nhiêu tiền mời về, cung phụng ăn ngon mặc , xe đưa xe đón, ở chỗ nhất.
mấy ông chuyên gia Đức đó vẫn cứ giữ cái thái độ cao cao tại thượng, căn bản là khinh thường bọn họ, đúng là "mắt ch.ó thấp"!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-570-diep-cam-le-ra-tay.html.]
Bất quá những lời ông cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, hoặc là cùng đồng nghiệp than vãn với thôi.
Dù cũng là bọn họ đang cần , gì thì cũng nể mặt họ.
Tống Xuân Tú khẽ vỗ cánh tay Diệp Cẩm Lê: “Tiếng Đức, Cẩm Lê, chẳng em tiếng Đức ?”
“Tiếng Đức? Nữ đồng chí tiếng Đức ?” Tuy giọng bà lớn nhưng vẫn thấy.
Ngay lập tức, tất cả đồng loạt ngoắt Diệp Cẩm Lê, ánh mắt sáng rực lên.
Trước bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía , cô chỉ thể gật đầu một cái.
Tuy cùng một nhà máy, nhưng đều là Hoa Quốc, nếu thể giúp đỡ cô đương nhiên sẵn lòng. Tương lai đất nước thể phát triển như , tuyệt đối thể thiếu công lao của những thợ nguội thời đại . Có thể họ chính là nền móng và những bức tường chịu lực vững chắc nhất của tòa cao ốc công nghiệp Hoa Quốc.
“ tiếng Đức, nhưng cũng chỉ giới hạn trong giao tiếp sinh hoạt thôi, am hiểu về kỹ thuật.” Việc phiên dịch cho nhân viên kỹ thuật hề đơn giản, những thuật ngữ chuyên ngành về luyện kim và máy móc cô nắm rõ lắm.
Ngày thường cô thích sách, cũng từng tiếp xúc với các loại sách liên quan ở thư viện nhà máy và thư viện thành phố. Đó đều là những thứ cô lúc rảnh rỗi khi , nên cũng chỉ sơ sơ bề nổi thôi.
Vì , nếu chỉ là phiên dịch giao tiếp thông thường thì cô thể , nhưng việc thì chút khó khăn.
“Thế là đủ !”
So với phiên dịch viên trong nhà máy chỉ bập bẹ vài câu chào hỏi, nữ đồng chí mặt giỏi hơn quá nhiều . Không hiểu kỹ thuật cũng , bọn họ hiểu mà! Chỉ cần cô dịch đại ý lời của họ, phần còn bọn họ sẽ tự lo liệu. Dù tốn thêm thời gian nghiên cứu học hỏi, nhưng chỉ cần nắm kỹ thuật trong tay, bọn họ ngại tốn công sức.
Hơn nữa, nếu phiên dịch viên, bọn họ cũng chẳng thể giao tiếp với mấy ông chuyên gia .
Chẳng mấy kẻ "mắt ch.ó thấp" đó đang nhạo một nhà máy Gang thép lớn thế mà tìm nổi một phiên dịch viên ?
Tống Phương Thành Diệp Cẩm Lê: “Đồng chí, cô ở phòng nào ? Sao thấy cô lạ mặt thế?”
Diệp Cẩm Lê: “Chào ông, Trưởng phòng Tống, của nhà máy Gang thép.” Tống Xuân Tú phía bổ sung thêm một câu: “Chúng ở nhà máy Dệt, đến đây là vì công việc ạ.”