Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 572

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:34:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bảo đảm cho cô .” Lúc , trưởng khoa cung tiêu Phương Văn Xương từ bên ngoài , giọng kiên định mà mạnh mẽ.

“Đồng chí Diệp ưu tú, khi việc ở xưởng may đưa nhiều ý kiến mang tính xây dựng, những bài đăng còn đăng báo tỉnh. tin tưởng cô là một đồng chí , chuyện sẽ báo cáo với thư ký Trần.”

Hắn về phía Diệp Cẩm Lê, vẻ mặt đầy vẻ tán thưởng : “Đồng chí Diệp, ngờ cô còn tiếng Đức đấy.” Hắn thật sự chiêu mộ nhân tài như từ xưởng may về đây.

Bất quá hiện tại hiển nhiên lúc để bàn về đề tài , lẽ thể tranh thủ thêm.

Diệp Cẩm Lê: “Chúng một giáo viên cấp ba nghiệp trường ngoại ngữ, theo học một chút.” Hai liền đề tài trò chuyện thêm vài câu.

“Đồng chí Diệp, cô bằng lòng đến xưởng chúng giúp đỡ việc ?”

Diệp Cẩm Lê do dự một lát : “Hôm nay thì , nhưng khi về còn ở xưởng.”

Phương Văn Xương lập tức ý trong lời nàng: “Chỉ cần cô bằng lòng giúp đỡ, chuyện sẽ giải quyết.” Dù cũng là họ mời đến giúp, thể để tự đề cập chuyện với lãnh đạo .

Nhìn chằm chằm bóng dáng đoàn rời , Tống Phương Thành tại chỗ một lát mới xoay .

Buổi chiều 4 giờ rưỡi, đoàn từ xưởng may quyết định về, Diệp Cẩm Lê cũng , vì vấn đề điều động tạm thời còn xử lý xong, hơn nữa hôm nay cũng sắp hết ngày .

Nếu gì bất ngờ xảy thì ngày mai Diệp Cẩm Lê sẽ đến xưởng sắt thép .

Bất quá hôm nay nàng giúp xử lý một công việc phiên dịch, phó khoa trưởng khoa kỹ thuật còn đưa cho nàng một ít tài liệu và một quyển từ điển Đức ngữ tiêu chuẩn, nhưng bên trong hề đề cập đến nội dung bảo mật, chỉ là một thuật ngữ chuyên ngành.

Trên xe buýt, Tống Xuân Tú dùng giọng chỉ hai mới thể : “Cẩm Lê, em thật là bản lĩnh, ngoài một chuyến liền kiếm thêm một khoản thu nhập.” Mặc dù đây là hình thức công đối công, nhưng tiền cuối cùng vẫn sẽ đến tay Diệp Cẩm Lê thôi.

Nàng cảm thấy trong xưởng thể nào nuốt trọn tiền , dù Diệp Cẩm Lê bản lĩnh lớn mà, nếu tiền nuốt, tới còn cần Diệp Cẩm Lê giúp đỡ chẳng là xong đời .

Chillllllll girl !

Hơn nữa, điều động tạm thời tương đương với việc xưởng sắt thép nợ xưởng may một ân tình, nếu chỉ tiêu gì thì chắc chắn sẽ ưu tiên cho xưởng các nàng.

Chẳng trưởng khoa cung tiêu của các nàng cũng ha hả , chuyện với Diệp Cẩm Lê cũng tủm tỉm, nàng nào đãi ngộ .

Một ngày sáu đồng tiền, một tuần liền 42 đồng tiền, lương ở xưởng may bên cũng vẫn phát như thường.

Nàng chút hâm mộ, nhưng nàng ghen ghét, dù đây là bản lĩnh của .

Nàng ngược còn vui mừng, dù Diệp Cẩm Lê chính là của khoa tuyên truyền các nàng, vinh quang bao, xưởng sắt thép còn cầu nàng .

Cho nên mới , vẫn một môn sở trường, đến cũng là bánh trái thơm lừng.

“Vậy chờ xong việc, em mời chị ăn một bữa cơm, cũng là cảm ơn chị hôm nay giúp em chuyện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-572.html.]

Tống Xuân Tú vỗ vỗ n.g.ự.c: “Cảm ơn gì chứ, ngoài chúng một nhà, giúp em vài câu thì , dù thế nào cũng thể để ngoài bắt nạt chứ.”

“Chuyện ăn cơm thì thôi , nhưng gói của em còn , chị nhớ mãi quên .”

Diệp Cẩm Lê cong môi : “Vậy cũng chứ.”

Tống Xuân Tú: “Vậy thì thật là quá .”

“Còn chuyện đó em nhớ giúp chị hỏi nhé.”

Diệp Cẩm Lê định hỏi chuyện gì thì đột nhiên nhớ : “Em giúp chị hỏi, nhưng khoa tổ chức, khoa kỹ thuật thì ?”

Tống Xuân Tú lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc : “Khoa kỹ thuật? Vậy thì còn gì bằng chứ.” Có kỹ thuật thì ăn nên bao, hơn nữa nàng luôn cảm thấy kỹ thuật thì càng thành thật, trầm hơn một chút, giống như chồng nàng , con gái ngây ngốc gì tâm cơ của nàng nên tìm một cùng loại hình.

Hơn nữa lương của cũng cao, phúc lợi đãi ngộ của xưởng sắt thép , mỗi dịp lễ tết, nguồn cung thịt đều tăng cường cho các xưởng lớn.

“Em thật sự hỏi ?”

Diệp Cẩm Lê: “Lúc chuyện phiếm thì nhắc vài câu.”

Tống Xuân Tú: “Vậy thế nào ?”

Diệp Cẩm Lê liền vài cái tên, còn sơ qua tình hình gia đình một .

“Em chậm một chút, chờ chị lấy sổ ghi .” Nói Tống Xuân Tú lấy cuốn sổ trong túi , còn cây b.út máy hiệu Anh Hùng kẹp ở n.g.ự.c.

Diệp Cẩm Lê mở ấm nước uống một ngụm: “Chỉ bấy nhiêu thôi, tình hình cụ thể thì cần chị tự hỏi thăm.”

Tống Xuân Tú: “Cái thành vấn đề, đều là sở trường của chị, ở cái thành phố Vân Hòa chuyện gì là thể hỏi thăm .”

Từ xưởng sắt thép trở về, Diệp Cẩm Lê nghĩ gì cần lấy đồ vật nên về xưởng may, giữa đường chuyển sang chuyến xe khác trực tiếp về khu nhà ở của gia đình.

Chưa đến lầu nàng thấy Cố Vân Trạch từ xa ôm hai cục bông mập mạp với nàng.

Diệp Cẩm Lê chạy chậm gần, vui vẻ hỏi: “Sao các xuống đây?”

Ánh mắt Cố Vân Trạch chuyên chú về phía nàng, giọng mang theo ý lười biếng, chậm rãi, cúi đầu: “Các con nhớ em, cũng nhớ em.”

 

 

Loading...