Nàng giơ tay vẫy vẫy mặt : “Sao , tự dưng ngẩn .” Sau đó nắm tay nhét tã tay .
“Có hôm nay quá mệt mỏi , nếu thật sự mệt mỏi thì thôi .” Nói nàng lấy tã về.
“Không cần, đến lượt giặt.”
Diệp Cẩm Lê ngước mắt, đôi mắt sáng ngời giống như cửa sổ rửa sạch cơn mưa thu: “Cố Vân Trạch, với em như chứ.”
Cố Vân Trạch về phía Diệp Cẩm Lê, thầm nghĩ phụ nữ bắt đầu .
Từng câu lời ngon tiếng ngọt dỗ ngọt khác, một bộ một bài, thực tế nam nữ già trẻ đều là một khuôn mẫu chung.
Hiện tại hiểu kịch bản của nàng, lúc cũng sẽ dễ dàng mắc mưu nàng.
Diệp Cẩm Lê ánh mắt long lanh, đáy mắt chợt lóe lên tia sáng mờ nhạt.
Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, giọng ngọt ngào mềm mại, mang theo một tia kéo dài âm cuối: “Lại chu đáo giỏi giang, chuyện gì cũng thể đến .”
“Anh trong khu nhà ở , đàn ông nào thể sánh bằng chứ.”
“Đã lên phòng khách xuống phòng bếp, chăm sóc con cái cũng là trong lòng nắm chắc, quả thực chính là đàn ông ưu tú nhất mà em từng thấy.”
Cố Vân Trạch theo bản năng sờ sờ mũi, khóe môi nhếch lên một độ cong nhẹ, ho nhẹ hai tiếng : “Anh như em ?” Lời , cố nén ý nơi khóe môi, lừa , , nhịn xuống.
Diệp Cẩm Lê cúi đầu sang một bên, ý chợt lóe qua khóe môi nhưng nhanh nàng che giấu .
Lông mi nàng chớp chớp hai cái, đôi mắt trong veo như một, giọng nhẹ nhàng mềm mại thậm chí còn mang theo vẻ nũng, khiến trái tim Cố Vân Trạch như lông vũ nhẹ nhàng phất qua, chút ngứa ngáy râm ran.
“Đương nhiên , nếu thì em cũng sẽ chọn đúng ?”
Nàng bỗng đổi giọng: “Bất quá điều em ngờ tới là…” Nói đến đây, lời của Diệp Cẩm Lê đột nhiên im bặt. Ánh mắt nàng chậm rãi dừng Cố Vân Trạch, khiến đoán rốt cuộc đang nghĩ gì.
Tiếng lòng Cố Vân Trạch căng thẳng nhịn mở miệng hỏi: “Không ngờ tới điều gì?”
Khóe môi Diệp Cẩm Lê cong lên nụ tươi như hoa xuân, ngay cả đuôi lông mày cũng cong cong: “Đương nhiên là còn hơn em tưởng nhiều chứ.”
Chỉ một câu ngắn ngủi như khiến trái tim Cố Vân Trạch trong khoảnh khắc loạn nhịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-576.html.]
Cuối cùng ý từ đáy mắt lan tràn cho đến khóe miệng.
Lông mày Diệp Cẩm Lê lơ đãng nhếch lên, nàng giơ tay b.úng tay một cái mặt , trong mắt mang theo ý tinh quái rạng rỡ. “Anh em dỗ ngọt đúng , còn bảo em là kịch bản.”
Chillllllll girl !
“ một câu là từ xưa lời ý luôn lòng ? Kịch bản thì chứ, dùng là .” Mặc dù đều là khuôn mẫu dỗ chung, lời ngàn vạn biến hóa, nhưng kỳ thật cũng đều giống , chẳng qua nội dung lời của những khác thì giống thôi.
Mọi đều thích lời , đây là một đạo lý nàng hiểu từ nhỏ đến lớn, cho dù chút nửa thật nửa giả, nhưng chỉ cần thể dỗ vui vẻ thì đó chính là lời .
Đây cũng coi như là một thiên phú bẩm sinh, một tính cách nội liễm, ngại những lời phù phiếm, càng coi trọng việc những điều thiết thực, một chỉ thích dùng lời lẽ hoa mỹ, dùng cách thức cơ hội chủ nghĩa để dỗ vui vẻ nhằm đạt mục đích của , mặc dù trả giá nhiều hơn nhưng trong đa trường hợp dễ dàng đạt sự ưu ái và quan tâm của lớn như .
Bất quá miệng nàng ngọt cũng đồng dạng sẽ trả giá, là câu từ xưa lời ý luôn lòng nhưng chỉ chân thành đến thiệt tình.
Diệp Cẩm Lê tinh nghịch nhướng mày: “Chịu phục ?”
Giọng Cố Vân Trạch khàn khàn: “Ừm.” Anh bỗng nhiên vươn tay bắt lấy cổ tay nàng, giây tiếp theo, Diệp Cẩm Lê liền ôm lòng.
Diệp Cẩm Lê kéo kéo tay áo đẩy nhưng cánh tay vòng qua eo nàng lực, nàng căn bản kéo nổi: “Làm gì ?”
Anh cúi đầu dựa vai nàng, ch.óp mũi tràn ngập hương thơm thoang thoảng từ vợ nhỏ của , dùng mũi cọ cọ chiếc cổ trắng nõn tinh tế của nàng: “Để ôm một cái, chỉ ôm một lát thôi.”
Qua vài giây nàng thấy giọng chút nặng nề của đàn ông tiếp tục : “Vậy những lời em là thật ?”
Diệp Cẩm Lê cũng hề qua loa: “Nửa thật nửa giả .”
Anh buông tay đang ôm eo nàng , ánh mắt sáng quắc về phía nàng: “Vậy câu em còn hơn em tưởng nhiều là thật ?”
Diệp Cẩm Lê ánh mắt thẳng thắn thẳng : “Câu … Đương nhiên là thật .” Nàng nàng nửa thật nửa giả, nếu tất cả đều là giả thì ai sẽ tin chứ, nàng cũng sẽ đạt mục đích.
“Vậy em dỗ ngọt cả đời .”
Anh nghĩ dù là kịch bản , thật sự định mệnh đời đều đổ gục nàng, bởi vì còn một nào thể tùy tiện hai câu lời đều thể khiến vui vẻ đến , dù là tinh thần thể xác đều chỉ vì một mà trầm luân.
Diệp Cẩm Lê ngẩng đầu đ.â.m đôi mắt mơ màng, quyến luyến: “Còn cần , vốn dĩ chính là em dỗ ngọt cả đời .”
Trước khi ngủ, Diệp Cẩm Lê theo thói quen hàng ngày rửa mặt đ.á.n.h răng xong chơi với hai bảo bối nhỏ nửa tiếng, chú ý thấy các con dấu hiệu buồn ngủ rõ ràng thì thuận thế dỗ các con ngủ.