Diệp Cẩm Lê nghẹn lời, nhất thời nàng còn thật sự nghĩ lời nào để phản bác.
Hai tạm thời đều ngủ, Cố Vân Trạch liền bật đèn đầu giường lên.
“Em xưởng sắt thép bao lâu?”
Diệp Cẩm Lê: “Không , bên đó phiên dịch thì chắc cần em nữa, em nghĩ lẽ cũng chỉ một tuần hoặc hai tuần thôi.”
Đôi mắt nàng cong cong, ánh mắt xinh chợt tràn ngập ý lấp lánh: “Em còn thể kiếm thêm tiền nữa đấy, đoán xem là bao nhiêu?”
“Một ngày hai đồng?”
Cằm nàng nhếch lên: “Anh cũng quá coi thường em đấy.”
Anh khẽ cong khóe môi, mật giúp nàng gạt những sợi tóc lòa xòa trán: “Khẩu khí lớn thế, nhân đôi lên, bốn đồng.”
Diệp Cẩm Lê giơ ngón trỏ lên, nhẹ nhàng lắc lắc mặt , ánh mắt tràn đầy vẻ đắc ý: “Anh đoán sai , là sáu đồng, cho dù chỉ một tuần cũng 42 đồng tiền, còn nhiều hơn lương tháng của em mấy đồng đấy.”
“Khi nào lương, em ăn gì thì ăn nấy!”
Cố Vân Trạch khẽ , kéo cô lòng, dịu dàng xoa đầu cô. “Giỏi giang như , kiếm nhiều tiền như .”
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê hăng hái : “Mặc dù vẫn bằng , nhưng em tin sớm muộn sẽ một ngày em kiếm nhiều hơn , tin ?”
“Anh tin, mong chờ ngày vợ nuôi .”
“Bây giờ cũng là em nuôi mà, tiền của đều là của em, tiền của em thì vẫn là của em, nào tiền gì, cũng chỉ tiền tiêu vặt mỗi tháng em phát cho thôi.”
Cố Vân Trạch tạm dừng một lát: “Ừm, em đúng.”
Diệp Cẩm Lê nhịn bật , ánh đèn, đôi mắt cô nhuộm đầy ý , đặc biệt sáng ngời. “Em trêu thôi mà, tin thật .”
Cố Vân Trạch ghé sát tai nàng thì thầm: “Tiền của vốn dĩ chính là tiền của em, cho nên điều kiện em nuôi là hợp lý.”
Diệp Cẩm Lê dùng hai tay ôm lấy mặt , khẽ hôn một cái lên môi : “Anh thật là càng ngày càng dẻo miệng, thưởng cho một cái hôn.”
Cố Vân Trạch: “Còn thể xin thêm một cái nữa ?” Nếu dỗ ngọt vợ vui vẻ là thể nhận nụ hôn chủ động của nàng, nguyện ý vắt óc nghĩ thêm vài câu dỗ ngọt vợ.
Diệp Cẩm Lê hôn vài cái: “Đủ chứ?”
Kỳ thật cảm thấy đủ, cho nên quyết định tự .
Cố Vân Trạch ôm nàng nửa vòng trong lòng, cúi nhẹ nhàng hôn nàng, những nụ hôn vụn vặt dần dần chuyển thành môi răng giao triền, mãi nửa ngày trong phòng mới vang lên tiếng thở dốc vì thiếu dưỡng khí của Diệp Cẩm Lê.
“Anh ăn gian.”
Cố Vân Trạch kéo tay nàng đặt lòng bàn tay : “Anh cái gọi là tranh thủ quyền lợi.”
Diệp Cẩm Lê kéo kéo chăn: “Hôm nay em còn ở xưởng sắt thép gặp một , đoán xem là ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-578.html.]
“Đối tượng của chị họ em, Diêu Văn Bân?”
Diệp Cẩm Lê mím môi , đôi mắt tròn xoe chằm chằm chớp: “Sao cái gì cũng đoán .”
“Cái dễ đoán mà, vì em quen nào khác ở xưởng sắt thép.”
“Sao , em vài bạn học cũng ở xưởng sắt thép đấy chứ, còn chú Lưu, thím Lưu ở nhà em sát vách cũng đều là công nhân viên chức xưởng sắt thép.”
“ những em sẽ cố ý nhắc đến.”
Diệp Cẩm Lê thầm thì trong lòng: là như thật. “Vậy ban ngày em điều động tạm thời xưởng sắt thép phiên dịch chuyện là đoán chuẩn như ? Cứ như là tận mắt chứng kiến .”
Cố Vân Trạch dịch chuyển vị trí sang một bên: “Anh đây máy móc của xưởng sắt thép hỏng một thời gian, vẫn luôn chờ kỹ thuật viên nước ngoài đến sửa chữa.”
“Em ở xưởng may là khoa tuyên truyền, họ tổng đến mức tìm từ xưởng khác đến khoa tuyên truyền của họ, cho nên chỉ thể là nguyên nhân .”
“Người phụ trách phiên dịch của họ thì ?” Cố Vân Trạch thờ ơ vuốt ve một lọn tóc của Diệp Cẩm Lê.
Diệp Cẩm Lê: “Nghe là chân ngã gãy, hiện tại vẫn còn ở bệnh viện, hồi phục thế nào .”
“Cái em , hẳn là từ đồng đội hoặc cấp của mà đúng .”
Cố Vân Trạch phủ nhận.
“Vậy hỏi thăm chuyện đó thế nào , họ cho ?”
Cố Vân Trạch trầm mặc một lát : “Không chuyện em vui vẻ .”
Diệp Cẩm Lê phồng má: “Vậy thì thành vấn đề .”
“Ai em vui chứ, thành vấn đề cũng , chị họ em còn đang hẹn hò với mà, thành vấn đề thì chẳng càng cho chị họ em .”
Cố Vân Trạch như điều suy nghĩ gật gật đầu: “Nghe cái giọng điệu của em là thấy khó chịu .”
“Bất quá Diêu Văn Bân quả thật bản lĩnh.”
Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt, vẻ mặt tò mò ghé sát : “Lời thế nào?”
“Hầu như tất cả xung quanh đều khen ngợi , dù là đồng nghiệp ở các bộ phận khác từng tiếp xúc với , thậm chí ngay cả mấy dì phát cơm ở nhà ăn cũng sẽ múc cho nhiều hơn một chút.”
Sáng sớm hôm , Diệp Cẩm Lê dậy sớm hơn thường ngày nửa tiếng để đón xe buýt, sương sớm khá dày, Diệp Cẩm Lê còn mặc thêm một chiếc áo lót ba lỗ bên trong.
Lần xe buýt khá đông , Diệp Cẩm Lê lên xe giữa đường nên giành chỗ , cũng may đoạn đường khá bằng phẳng, hầu như xóc nảy.
Đứng hai mươi phút thì cuối cùng cũng thể xuống xe, đến trạm, xe buýt lập tức vơi hơn một nửa, đa bên trong đều là công nhân xưởng sắt thép.