Những khác cũng sôi nổi theo phụ họa vài câu.
Tống Xuân Tú thầm nghĩ, đúng là cái gì ông cũng hết , bà còn gì nữa đây. Ngày thường chẳng thấy bao nhiêu việc, mỗi ngày chỉ mấy tờ báo lật lật xem tới xem lui, nhưng tài ăn thì đúng là chê .
Bất quá bà cũng chỉ thầm mắng trong lòng, đều là đồng nghiệp bao nhiêu năm, ông là hạng gì bà còn lạ gì nữa.
Bà còn nhớ rõ lúc mới chuyển đến khoa tuyên truyền, vặn đúng dịp lễ Quốc tế Lao động, nhà máy tổ chức văn nghệ hội diễn và khen thưởng các cá nhân tiên tiến. Khoa tuyên truyền và Công đoàn cùng phối hợp thực hiện nhiệm vụ mà cấp giao xuống.
Lúc bà là một cán bộ mới, chạy đôn chạy đáo bận rộn , còn lão Hà – một cán bộ kinh nghiệm lâu năm – thì luôn tìm cách trì hoãn, lấy danh nghĩa giám sát để dạo khắp nơi, thỉnh thoảng ghé chỗ chỗ xem náo nhiệt, về văn phòng nhâm nhi chén , báo suốt nửa ngày trời.
Khi đó, bà từng nghĩ rằng sớm muộn gì cũng ngày sống an nhàn như thế. bao nhiêu năm trôi qua, bà vẫn thể nào "tự do tự tại" như ông .
Lười thì lười thật, nhưng hễ đụng đến việc của bộ phận là bà tận tâm tận lực, còn cách nào khác, ai bảo tính trách nhiệm của bà quá cao cơ chứ.
Tống Xuân Tú cũng bồi thêm một câu: " cũng với con bé như , chúng đều là một nhà trong văn phòng, con bé nghỉ là nguyên nhân chính đáng, cũng là vì rạng danh cho khoa, cho nhà máy chúng , đều thể thấu hiểu."
Mấy ngày kế tiếp thực cũng công việc gì đặc biệt, dù quốc khánh cũng qua, giai đoạn thể là thảnh thơi nhất.
Tống Xuân Tú móc từ trong túi một nắm hạt dưa đưa cho Dương Tĩnh một ít: " còn một chuyện thú vị kể đấy."
Dương Tĩnh ngẩng đầu: "Chuyện gì thế?"
Tống Xuân Tú c.ắ.n hạt dưa : "Tiểu Lê suýt chút nữa là sang nhà máy gang thép việc thật đấy."
Tức khắc, trong văn phòng đều đồng loạt ngẩng đầu về phía bà.
Tống Xuân Tú cố ý dừng một chút, đó mới sinh động như thật kể chuyện xảy ở nhà ăn ngày hôm qua. "Mọi thấy ánh mắt tán thưởng của Trưởng khoa Phương , cứ như thể chỉ cần Tiểu Lê gật đầu một cái là ông sẽ giữ ngay tại chỗ luôn."
"Vậy Diệp Cẩm Lê đồng chí đồng ý ?"
Tống Xuân Tú khẳng định chắc nịch: "Tất nhiên là ! Tiểu Lê là hạng đó ? Con bé từ chối ngay tại chỗ luôn."
"Nhà máy dệt chúng tuy lớn bằng nhà máy gang thép, địa vị cũng bằng, nhưng thì chứ? Nhà máy dệt những ưu điểm riêng của chúng ."
Lão Hà vẻ mặt suy tư: "Nói như chẳng là đắc tội với lãnh đạo ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-580-trach-nhiem-qua-cao.html.]
Tống Xuân Tú : "Cái miệng của Tiểu Lê thì mà đắc tội khác ? Ngay cả lời từ chối con bé cũng khéo léo, xinh . Trưởng khoa Phương những giận mà còn hớn hở về đấy."
Nói xong bà nhấp một ngụm , chuyện nãy giờ cũng thật tốn nước miếng.
Chillllllll girl !
"Tiểu Dương, hôm qua lúc họp Trưởng khoa gì với các cô thế?"
Dương Tĩnh xếp xấp văn kiện bàn cho ngay ngắn mới trả lời: "Trưởng khoa bảo chúng báo cáo nội dung công việc tuần và kế hoạch công việc tuần ."
Tống Xuân Tú: "Không còn gì khác ?"
Dương Tĩnh lắc đầu: "Không ạ."
Tống Xuân Tú lẩm bẩm một câu: "Mỗi tuần cứ lặp lặp mấy chuyện đó."
bà cũng đoán , nếu chuyện gì quan trọng thì ngay khi bà bước văn phòng, Dương Tĩnh cho bà . Trưởng khoa của bọn họ tật gì khác, chỉ điều là thích họp hành, mỗi tuần một buổi họp chung là chuyện bình thường, lúc nhiều việc thì khi hai ngày họp một .
so với những lãnh đạo thích soi mói, nhiều tâm cơ khác thì lãnh đạo của bọn họ là quá . Ít nhất ông tranh công của cấp , cũng vì tâm trạng mà tùy tiện lôi mắng mỏ.
Một cán sự mới đến khoa tuyên truyền đột nhiên hỏi một câu: "Vậy khi nào đồng chí Diệp mới trở về ạ?"
Tống Xuân Tú: "Chuyện còn xem sự sắp xếp bên nhà máy gang thép, dù chúng cứ công việc hiện tại của là quan trọng nhất. Sao thế, lo lắng ai dẫn dắt ?"
Tân cán sự theo bản năng sờ sờ mũi, đó ngượng ngùng : "Chị Tống, chị thật là tinh ý."
Cô từ ngày đầu tiên đến báo danh ở khoa tuyên truyền theo học tập Diệp Cẩm Lê. Cô cảm thấy Diệp Cẩm Lê dạy , kiên nhẫn, nhiều việc chỉ cần chị chỉ bảo một chút là cô hiểu ngay.
Đều là từng trải, Tống Xuân Tú thể hiểu. Trong thời gian , khoa tuyên truyền tổng cộng hai mới, đều là những chiến sĩ thi đua khen thưởng trong dịp quốc khánh, hiện đang trong thời gian thực tập. kỳ thực tập giống với lúc Diệp Cẩm Lê mới .
Lúc Diệp Cẩm Lê , thực tập chỉ là danh nghĩa, thông thường đều sẽ thông qua vì hồ sơ của cô ngay từ đầu khoa tuyên truyền ký nhận mới chuyển về khoa nhân sự. Còn hai mới thì thời gian thực tập là ba tháng, trong hai chỉ một ở , nếu thành tích khảo hạch đạt thì thậm chí cả hai đều thể ở .
Lần nhà máy tuyển chọn sáu chiến sĩ thi đua, hai ở khoa tuyên truyền, bốn còn chia đều cho Công đoàn và khoa sản xuất.