Tuy rằng ai cũng công nhân là vinh quang, nhưng nếu cơ hội văn phòng thì ai mà chẳng , công việc nhẹ nhàng hơn nhiều, còn dễ tìm đối tượng hơn nữa.
"Yên tâm , Tiểu Lê suy tính cho cô cả , bảo cô mấy ngày nay cứ theo học hỏi ."
Chillllllll girl !
Tống Xuân Tú tiếp: "Cũng cô lo lắng cái gì, trong văn phòng bao nhiêu tiền bối kinh nghiệm đầy thế , chúng cũng thú dữ, chẳng lẽ cô vấn đề gì đến hỏi mà chúng giúp ?"
Nữ đồng chí liên tục gật đầu, nở một nụ lấy lòng: "Chị Tống đúng ạ, là do em nghĩ hẹp hòi quá. Em sẽ việc thật , nỗ lực để ở ."
Tống Xuân Tú bưng chén lên nhấp một ngụm, khẽ lắc đầu. Cái cô Tiểu Trương tuy việc cần cù nhưng đầu óc đôi khi chậm chạp, miệng lưỡi cũng ngọt ngào. Phải rằng đối thủ cạnh tranh của cô là Tiểu Lâm, một cách lấy lòng lãnh đạo.
Giờ chẳng thấy Tiểu Lâm , chắc chắn là đang ở chỗ Trưởng khoa hoặc Phó trưởng khoa, thì cũng là đang chạy việc vặt giúp họ . Ở cái vị trí thường xuyên tiếp xúc với các loại lãnh đạo thế , cứ vùi đầu khổ như ở phân xưởng là việc .
Bà cũng từ chiến sĩ thi đua mà lên, lúc cũng là nhờ nắm bắt cơ hội mới thể từ phân xưởng chuyển sang khoa tuyên truyền. Khi rời khỏi phân xưởng, bà tự nhủ với lòng nhất định nắm chắc cơ hội, và cuối cùng bà cũng túm cái đuôi của vận mệnh.
Bà thì cũng , nhưng Tiểu Lê suy nghĩ chu đáo cho cô như , thế mà cô đến một lời cảm ơn chân thành ngay lúc đó cũng . Loại chuyện nhất thiết mặt chính chủ, đôi khi chỉ là một chút "công tác mặt mũi" để là tri ân báo đáp, điều.
Nếu Tiểu Lê nhờ vả, bà thật sự chẳng xen chuyện . Cũng chỉ Tiểu Lê là lương thiện, dạy bảo khác chẳng bao giờ nề hà phiền phức.
Hồi Tiểu Lê mới ưu tú hơn nhiều, miệng ngọt mà việc cũng đấy, đôi khi bà chỉ cần dặn dò vài câu là con bé những bản thảo xinh . Chỉ hy vọng cô Tiểu Trương trong thời gian tới thể tiến bộ hơn, dù đời khi chỉ một cơ hội mấu chốt như thế thôi.
Lúc , Diệp Cẩm Lê – đang nhắc đến – tới tầng 3 tòa nhà văn phòng, phía đông nhất chính là văn phòng của Trưởng khoa Phương thuộc khoa Cung tiêu.
Cửa đang mở, nhưng lúc Trưởng khoa Phương dường như đang bận xử lý văn kiện nên thấy Diệp Cẩm Lê ở cửa. Cô giơ tay gõ nhẹ ba tiếng: "Trưởng khoa Phương."
Phương Văn Xương ngẩng đầu thấy Diệp Cẩm Lê đang mỉm chào hỏi. "Đồng chí Diệp đấy , ngoài cửa gì, đây ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-581-co-hoi-quy-gia.html.]
"Muốn uống chén ?" Nói đoạn, ông sang bảo một nữ cán sự trẻ tuổi bên cạnh: "Tiểu Phương, phích nước còn nước ? Pha hai chén nhé."
Nữ cán sự tên Tiểu Phương vội vàng đáp lời, lấy từ trong tủ hai cái chén tráng men, bốc một nắm lá rót nước nóng , động tác vô cùng thuần thục.
Diệp Cẩm Lê nhận lấy chén , khẽ : "Cảm ơn chị."
Phương Văn Xương bưng chén nóng hổi, nhẹ nhàng thổi: "Từ nhà cháu sang bên nhà máy gang thép thuận tiện ? Có cần nhà máy sắp xếp cho cháu một phòng ký túc xá tạm thời ?"
Thực ký túc xá của nhà máy vẫn khan hiếm, tuy vẫn còn phòng trống nhưng ai cũng . đối với Diệp Cẩm Lê thì là trường hợp đặc biệt, vì nhà máy hiện đang cần một nhân tài như cô.
Hơn nữa, ông vẫn luôn nung nấu ý định "đào góc tường", đưa Diệp Cẩm Lê từ nhà máy dệt sang đây. Tuy cô ở khoa tuyên truyền, nhưng ai bảo tuyên truyền và khoa cung tiêu liên quan chứ? Khoa tuyên truyền cần ngòi b.út sắc bén và hô khẩu hiệu, còn khoa cung tiêu của bọn ông cũng cần chạy việc bên ngoài, mà chạy việc bên ngoài nếu hiểu đạo lý đối nhân xử thế thì xong. Ngoài , việc chạy kế hoạch, chạy chỉ tiêu cũng cần tinh thông tính toán và lách tài liệu.
Tuy khoa cung tiêu cũng như , nhưng thật sự quá ít. Đi đường lãnh đạo chắc chắn là , thì chỉ thể xuất phát từ cá nhân cô thôi. Nếu cô chủ động từ chức sang nhà máy gang thép xin việc thì chắc chắn vấn đề gì, nhưng chủ yếu vẫn xem ý nguyện của bản Diệp Cẩm Lê.
Người ở một đơn vị, đơn giản chỉ vì hai thứ: một là phúc lợi đãi ngộ, hai là lãnh đạo.
"Cảm ơn Trưởng khoa Phương quan tâm ạ. Từ nhà cháu đến đây đều xe buýt, thuận tiện. Ký túc xá của nhà máy nên để dành cho những cần thiết hơn, cháu chiếm dụng phúc lợi của công nhân viên chức chính thức ạ."
Phương Văn Xương trầm ngâm gật đầu: "Thuận tiện là . Nếu yêu cầu gì cứ việc đề đạt với chú, chú giải quyết nhất định sẽ tận lực, ít nhất là để cháu yên tâm công tác trong thời gian ở nhà máy gang thép ."
Diệp Cẩm Lê mỉm chân thành, giọng điệu ngọt ngào: "Trưởng khoa Phương đối với cháu quá, cháu thấy ngại quá ạ. Cấp của chú một lãnh đạo như chú đúng là hạnh phúc thật đấy."
Câu khiến Phương Văn Xương vô cùng hưởng thụ: "Cháu đến nhà máy gang thép phiên dịch thì chính là một thành viên ở đây , chú đương nhiên trách nhiệm với cháu chứ."