Bất quá cô cũng chỉ một nhiệm vụ như , còn cụ thể là nghiên cứu tính năng gì của vật liệu thép thì cô rõ, dù đây cũng là chuyện cơ mật.
Nhìn biểu tình của Trưởng khoa Mạnh, thể thấy tiến triển chắc hẳn thuận lợi cho lắm. Đương nhiên, đây là chuyện cô nên bận tâm. Cô là quyền hành về kỹ thuật, chỉ là một dân thường, lấy tư cách gì mà hỏi han những chuyện đó. Mục đích chính của cô là công việc phiên dịch, thành xuất sắc nhiệm vụ trở về nhà máy dệt tiếp tục một cán sự nhỏ của .
Mạnh Minh Khánh ngước mắt đ.á.n.h giá Diệp Cẩm Lê, ấn tượng đầu tiên là trẻ, thật sự quá trẻ, qua chỉ trạc tuổi con gái ông.
Trên mặt ông lộ một nụ vẻ hiền hòa: "Chào đồng chí Diệp, cháu tiếng Đức, trình độ tiếng Đức của cháu thế nào?"
Diệp Cẩm Lê trả lời: "Tiếng Đức của cháu là học từ thầy giáo cấp ba, ngày thường rảnh rỗi cháu cũng tự học thêm. Tuy nhiên, cháu từng giao lưu với nước ngoài nên cũng định nghĩa trình độ của thế nào cho đúng."
Cô thẳng trình độ của , nhưng việc giao lưu lưu loát bình thường thì thành vấn đề, dù kiếp tiếng Đức và tiếng Anh của cô đều .
"Hôm qua Phó chủ nhiệm Vương đưa tài liệu cho cháu xem qua, còn đây là bản dịch của cháu ạ." Nói đoạn, Diệp Cẩm Lê đưa tài liệu qua.
Mạnh Minh Khánh tiếp lấy, lật xem vẻ để ý lắm, nhưng đáy mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Đây là bản hướng dẫn bảo trì dịch . Đoạn hướng dẫn máy móc bọn họ dịch xong từ lâu, là do ông cùng Lý Công và phiên dịch Lưu cùng thành.
Bản dịch khá, chỉ dựa sức một mà thể dịch chính xác đến 80% là vô cùng xuất sắc . Bởi vì bản hướng dẫn bảo trì giống như các văn bản khác, nó liên quan đến nhiều thuật ngữ phức tạp, ngay cả bọn họ cũng nghiền ngẫm, suy đoán, phản biện mới đưa thuật ngữ kỹ thuật chính xác nhất.
Khi Diệp Cẩm Lê, nụ mặt ông chân thành hơn đôi chút: "Dịch ." Thú thật, đó ông đặt kỳ vọng quá cao, ông coi thường phụ nữ, mà là vì nhân tài như thật sự quá hiếm.
Lứa máy móc đời đầu của nhà máy đều nhập khẩu từ Liên Xô, khi đó quan hệ hai nước , trong nhà máy còn những kỹ thuật viên cử sang đó học tập, nên cần lo lắng về vấn đề ngôn ngữ kỹ thuật. từ những năm 60, khi quan hệ chuyển biến , nguồn nhập khẩu kỹ thuật của họ chuyển sang Nhật Bản và một quốc gia Tây Âu.
Một kỹ thuật viên bên cạnh xoa xoa tay, nhịn một hồi lâu cuối cùng cũng nhịn mà lên tiếng: "Trưởng khoa, nếu phiên dịch Diệp đến , là chúng đưa cô trực tiếp sang nhà khách luôn ạ?"
Trưởng khoa Mạnh ngước mắt lườm một cái. Cậu kỹ thuật viên lo lắng nuốt nước miếng. Anh thực sự sợ Trưởng khoa Mạnh, ông quá nghiêm túc, việc gì cũng cực kỳ khắt khe, soi mói từng li từng tí, chấp nhận một sai sót nhỏ nào. cũng khâm phục, thậm chí là sùng bái ông.
Trưởng khoa Mạnh chính là thợ nguội bậc tám đầu tiên của nhà máy, nhà máy gang thép sự phát triển như ngày hôm nay thể thiếu công lao của ông. Tuy những năm tháng huy hoàng nhất của ông nhà máy, nhưng điều đó ngăn cản trở thành một như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-583-thu-thach-dau-tien.html.]
"Nếu khoa ngoại sự thì của khoa chúng . Còn lãnh đạo cấp nghĩ thế nào thì đó là việc của họ."
Mọi đều lộ vẻ vui mừng.
Chillllllll girl !
Mạnh Minh Khánh dừng một chút, ánh mắt rơi lên Diệp Cẩm Lê, giọng điệu ôn hòa: "Đồng chí Diệp, những ngày tới cháu sẽ cùng sát cánh chiến đấu với của khoa kỹ thuật chúng ."
Diệp Cẩm Lê mỉm : "Đó là vinh hạnh của cháu ạ."
Tuy nhiên, khi họ tới cổng nhà máy thì thấy mấy vị chuyên gia chậm rãi tới. Cậu kỹ thuật viên bên cạnh Diệp Cẩm Lê còn nhịn lẩm bẩm một câu: "Hôm nay của khoa ngoại sự cuối cùng cũng việc đấy."
Diệp Cẩm Lê thầm nghĩ, như cũng , họ đỡ mất công một chuyến.
Hơn mười phút , họ tới phân xưởng đúc liên tục. Diệp Cẩm Lê cũng bộ đồ bảo hộ của phân xưởng và đội mũ bảo hiểm. Bí thư Trần của nhà máy gang thép cùng Phó giám đốc phụ trách kỹ thuật Tiền Dũng Quang cũng cùng tới.
Đây là đầu tiên Diệp Cẩm Lê bước một phân xưởng công nghiệp nặng. Nhìn những cỗ máy khổng lồ , cô khỏi chấn động. Thiết thực sự lớn, trong nhà xưởng ít công nhân và kỹ thuật viên đang bận rộn việc.
Phân xưởng ngừng hoạt động từ tuần . May mắn là thiết đúc thép cũ của nhà máy vẫn còn dùng , tuy thao tác phiền phức hơn nhiều nhưng cũng là hạ sách trong lúc còn cách nào khác.
"Lý Công." Thấy tới, các kỹ thuật viên đồng loạt dậy chào hỏi, thể thấy họ tôn trọng Lý Công.
"Bí thư Tào, Phó giám đốc Lâm."
Lý Công họ: "Mọi khoan hãy gì cả." Nếu tìm nguồn gốc hỏng hóc mà cứ đ.â.m đầu loạn lên thì cũng chẳng giải quyết gì.
Diệp Cẩm Lê bắt đầu đảm nhận công việc phiên dịch của .