Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 588: Lý do hoàn hảo

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:34:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Qua trò chuyện, cháu ông Schmidt là một yêu thích cưỡi ngựa, thế là cháu kể cho ông về các giống ngựa ở Trung Quốc. Còn ông Bernice thì thích âm nhạc, nên cháu cũng mạn phép đôi chút về những nhà soạn nhạc phương Tây mà cháu ."

Mọi xong đều đồng loạt im lặng. Ai bảo cái "tán dóc" của cô giống với các bà các thím ở nhà cơ chứ? Hoàn khác biệt luôn chứ! Ít nhất thì họ cũng thể tán dóc với các bà các thím, vì quanh quẩn cũng chỉ chuyện ăn, uống, ngủ, nghỉ, thì giục cưới, giục đẻ, so sánh con cái. Đừng là họ tiếng Đức, mà dù chăng nữa thì chắc chắn cũng chẳng thể bắt chuyện như thế . Đây là những chủ đề cao siêu gì , hèn gì các phiên dịch đây chẳng bao giờ chuyện với họ, nếu mà thì mới là lạ đấy.

Chillllllll girl !

Nhìn thấy ánh mắt như thể lừa của , Diệp Cẩm Lê chớp chớp đôi mắt vô tội. Trong mắt cô, thực sự thì chúng chẳng gì khác biệt lớn cả.

Thư ký Trương : "Hóa là kiểu tán dóc , đúng là mở mang tầm mắt."

Bí thư Trần nhấp một ngụm canh, giọng điệu vẻ thản nhiên nhưng ánh mắt mang theo sự dò xét: "Đồng chí Diệp vẻ am hiểu về văn hóa Đức nhỉ."

Diệp Cẩm Lê thừa khi những điều đó, chắc chắn sẽ thắc mắc. Dù ở cái thời đại mà đặc vụ nhan nhản thế , lời của cô dễ khiến nghi ngờ. Vì thế, cô cũng sớm chuẩn sẵn lý do.

Cô nhẹ nhàng : "Ông nội của chồng cháu từng tham gia các hoạt động tiếp đãi ngoại giao, từng tiếp xúc với một bạn nước ngoài. Bà nội của chồng cháu cũng từng giảng dạy tại một trường đại học ở Kinh Thị, đồng nghiệp của bà cũng hiểu về những chuyện , cháu đều là họ kể lúc trò chuyện thôi ạ."

Nói xong, cô còn nở một nụ ngượng ngùng: "Bất quá cháu cũng chỉ sơ sơ thôi chứ nhiều ạ, chỉ đủ để giao tiếp nông cạn với họ thôi, chứ sâu hơn một chút là cháu chịu c.h.ế.t."

Đôi mày Bí thư Trần khẽ động, ánh mắt dò xét dần tan biến, nụ mặt cũng trở nên nồng nhiệt hơn: "Đồng chí Diệp đừng khiêm tốn quá. Hôm nay nếu cháu ở đó thì mấy vị chuyên gia Đức chắc chắn sẽ đổi ý ."

Ông mỉm , nhưng trong lòng đang thầm tính toán. Có thể tham gia tiếp đãi ngoại giao thì cấp bậc khi nghỉ hưu chắc chắn hề thấp. "Không ngờ đồng chí Diệp trông trẻ thế kết hôn , còn đang định giới thiệu cho cháu mấy thanh niên ưu tú ở nhà máy gang thép đấy."

Mấy vị lãnh đạo lớn chuyện đúng là khéo thật, rõ ràng hôm qua họ điều tra và xét duyệt hồ sơ của cô một lượt , thế mà giờ vẫn còn giả vờ như gì.

Diệp Cẩm Lê vẻ mặt tiếc nuối: "Lẽ ngài câu với cháu từ hai năm mới đúng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-588-ly-do-hoan-hao.html.]

"Ha ha ha ha ha!" Bí thư Trần bật sảng khoái.

Ăn cơm xong, Bí thư Trần bảo Thư ký Trương sắp xếp cho Diệp Cẩm Lê một văn phòng để nghỉ trưa. Diệp Cẩm Lê tất nhiên từ chối, buổi trưa về về tiện, cô cũng chẳng thể cứ lang thang khắp nơi .

Lúc đầu họ định sắp xếp cho cô một phòng ký túc xá trống, nhưng Diệp Cẩm Lê từ chối với lý do lãng phí tài nguyên. Thực đơn giản là cô bộ nhiều. Ký túc xá công nhân cách tòa nhà văn phòng và phân xưởng mười lăm phút bộ, về mất nửa tiếng đồng hồ, thời gian đó cô thà gục xuống bàn chợp mắt một lát còn hơn. Hơn nữa, theo thông tin cô hóng hớt thì ký túc xá đơn chỉ còn trống ở tầng bốn, tầng năm, leo cầu thang cũng mệt c.h.ế.t .

Căn phòng nghỉ vốn dành riêng cho các kỹ thuật viên nghỉ ngơi, vì họ văn phòng riêng nên nhà máy cắt một khu vực cho họ.

"Đồng chí Diệp, cô giỏi thật đấy, chỉ trò chuyện với nước ngoài mà còn chuyện hợp với Bí thư nữa." Một nữ công nhân hàn điện lên tiếng. Cô cảm thấy mỗi gặp Giám đốc nhà máy là run cầm cập, chỉ dám chào một tiếng cho phép chứ chẳng bao giờ dám chuyện nhiều.

Người là một thợ hàn điện của nhà máy gang thép, cũng là nữ thợ hàn bình áp lực duy nhất của nhà máy, thuộc hàng nhân tài kỹ thuật cao. Lúc ăn trưa cô cũng mặt ở đó.

"Mỗi đều thế mạnh riêng mà chị. Em thấy chị mới thực sự giỏi chứ, kỹ thuật hàn siêu đẳng như , bao nhiêu nam đồng chí còn chẳng bằng chị, đúng là hình mẫu ' đàn bà thép' điển hình luôn." Diệp Cẩm Lê với đôi mắt sáng lấp lánh, vẻ mặt vô cùng chân thành.

Tôn Tú Hà ngượng ngùng sờ mặt: "Thực cũng bình thường thôi, giỏi như cô ."

Đôi mắt tròn xoe của Diệp Cẩm Lê mở to, hàng mi dài chớp chớp: "Thế mà còn giỏi ? Chị Tôn, chị khiêm tốn quá đấy."

"Lần đầu tiên kể về thành tích của chị, em cảm thán đây là một nữ đồng chí ưu tú đến nhường nào . Không ngờ hôm nay gặp tận mắt, chị xem em may mắn ?"

Diệp Cẩm Lê tiên dùng một tiếng "chị Tôn" để kéo gần cách, đó bày vẻ mặt đầy sùng bái. Tôn Tú Hà tuy ba mươi tuổi, nhưng khi những lời khen ngợi nhiệt tình và thẳng thắn như vẫn khỏi cảm thấy lâng lâng, khóe môi tự chủ mà cong lên.

 

 

Loading...