Cô thật từng khác khen ngợi, chỉ là những lời đồng chí Diệp thật sự quá êm tai.
Đôi mắt cô cứ chằm chằm Diệp Cẩm Lê, ánh mắt chân thành và khẩn thiết, nửa phần giả dối, Tôn Vãn Hà chỉ cảm thấy mặt nóng bừng lên.
Chẳng trách thể trò chuyện vui vẻ với thư ký và các chuyên gia nước ngoài như , tài ăn bình thường thật sự học , dù cho cô cả đời thời gian cũng thể những lời khiến khác cảm thấy thoải mái như thế.
Lời thể tham khảo, nhưng thần thái và biểu cảm thì thể nào bắt chước .
Bây giờ cô chút hiểu cái gọi là "việc nhà" trong lời Diệp Cẩm Lê.
"Việc nhà" chính là thể chuyện với bất cứ ai, những chuyện khó khăn đối với bình thường trong mắt cô đều đơn giản đến , nên mới là "việc nhà".
Diệp Cẩm Lê lấy một cây b.út máy và cuốn sổ tay cô mang theo trong túi: “ thể vinh hạnh phỏng vấn chị ?”
Tôn Vãn Hà ngẩn một lát: “Phỏng vấn ?”
Diệp Cẩm Lê cong cong đôi mắt, khẽ gật đầu: “ .”
“Chị là của phòng Tuyên truyền xưởng May mà.”
Tôn Vãn Hà gật đầu: “Ừm, .”
Diệp Cẩm Lê tiếp tục : “Công việc hàng ngày của chủ yếu là bản thảo, cảm thấy một phụ nữ xuất sắc như chị đáng để phỏng vấn.”
Thật đây là ý tưởng nhất thời của cô, khi chuẩn đến xưởng Gang thép phiên dịch, cô nghĩ kỹ là đến đây tìm tư liệu sống.
Tuy nhiên, nhân vật mục tiêu ban đầu là cô , cái tên Tôn Vãn Hà cô cũng qua từ lâu, nhưng lúc đó cô vẫn còn học cấp ba, đó là chuyện của mấy năm .
Tôn Vãn Hà lập tức thẳng , kéo vạt áo, chỉnh cúc áo, một bộ dáng nghiêm chỉnh: “Vậy cần gì ?”
Khi đến lĩnh vực am hiểu, đôi mắt Tôn Tú Hà* bỗng sáng rực lên, như hai ngôi lấp lánh bên trong.
Diệp Cẩm Lê khóe miệng chợt cong lên, ngũ quan vốn diễm lệ càng thêm rạng rỡ, cô mở một trang trống trong cuốn sổ, giọng dịu dàng: “Chị Tôn đừng căng thẳng như , hôm nay chúng cứ phỏng vấn đơn giản .” Ngày mai sẽ mang máy ảnh đến chụp cho chị một bức ảnh.
Tuần , Bộ Tuyên truyền của Thành ủy thông báo, tổ chức một hoạt động tuyên truyền liên hợp với chủ đề " là ốc vít của Tổ quốc", yêu cầu tập hợp nhiều điển hình tiên tiến của các đơn vị.
Chị Tống với cô rằng đây những nhiệm vụ tuyên truyền tương tự như đều lấy công nhân của xưởng điển hình, còn loại hoạt động liên hợp thì hiếm, chị chỉ tham gia hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-589.html.]
Phòng Tuyên truyền của xưởng May đây ở trạng thái mấy nổi bật, dù nhiều năm như cũng mấy khi giành giải thưởng thành phố.
Vì , ban đầu họ cũng chỉ định liên kết với mấy xưởng em như xưởng May Hai, và xưởng In Nhuộm để giao lưu, vì mấy xưởng thường xuyên giao dịch nghiệp vụ, lãnh đạo giữa họ cũng khá quen thuộc.
Dựa ý tưởng "thêm một chuyện bằng bớt một chuyện", Diệp Cẩm Lê cũng khá đồng tình.
ngờ Trưởng phòng Trình tìm đến cô, giao nhiệm vụ cho cô phụ trách, còn nhấn mạnh đây là một nhiệm vụ chính trị, vô cùng quan trọng.
Cuối cùng còn vỗ vai cô: “Đồng chí Diệp Cẩm Lê, tin tưởng năng lực của cô, nhất định thể thành nhiệm vụ một cách thuận lợi.”
Diệp Cẩm Lê: “Trưởng phòng Trình, chuyện vẻ thích hợp lắm ạ, mới một năm rưỡi thôi, nhiệm vụ giao cho chị Tống hoặc chú Hà lẽ sẽ thích hợp hơn, họ kinh nghiệm hơn nhiều so với một mới như .”
Nghe thấy tên hai đó, Trưởng phòng Trình dừng một chút: Hà Toàn? Thời gian xưởng May còn lâu hơn cả , mấy năm nữa là về hưu, kỳ vọng lớn nhất của đối với ông là đúng giờ, thành công việc giao.
Tống Xuân Tú? Nếu là mười năm giao nhiệm vụ cho cô lẽ tệ, nhưng bây giờ nhiệt huyết với công việc của cô cũng chẳng còn bao nhiêu.
“Chính vì đồng chí Tống Xuân Tú và đồng chí Hà Toàn đủ kinh nghiệm, nên mới giao nhiệm vụ cho cô phụ trách.”
“ như lời Chủ tịch , ‘Thanh niên như mặt trời tám chín giờ sáng, hy vọng đều ký thác các đồng chí’.”
“Yên tâm, sẽ bảo phối hợp công việc của cô.”
Diệp Cẩm Lê: “???”
Diệp Cẩm Lê còn định mở miệng thêm vài câu, nhưng thở dài, một cách thấm thía: “Cô vì phòng chúng luôn lãnh đạo coi trọng ? Chính là vì đa đồng chí thiếu tinh thần tích cực tiến thủ, dũng cảm đấu tranh, dám sáng tạo như cô.”
“Cho nên nhiệm vụ giao cho cô, yên tâm.”
Diệp Cẩm Lê lẽ nào còn thể từ chối ? Trở văn phòng, cô liền tóm tắt những lời Trưởng phòng Trình .
Tống Xuân Tú đang miếng lót giày bỗng ngẩng đầu lên: “Hắn lên cơn điên gì .” Nói xong chút hoảng loạn cửa, thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm.
*Tôn Vãn Hà và Tôn Tú Hà thể là cùng một , hoặc chính tả trong bản gốc. Dựa ngữ cảnh, sẽ giữ nguyên tên Tôn Vãn Hà khi Diệp Cẩm Lê gọi, và Tôn Tú Hà khi tác giả nhắc đến.
Chillllllll girl !