Diệp Cẩm Lê nhịn bật thành tiếng: “Chị Tống , nếu chị cứ liếc cửa thì lời chị sẽ sức thuyết phục hơn nhiều đấy.”
Tống Xuân Tú vội vàng nhét miếng lót giày đang khâu dở túi: “Hại, lãnh đạo dù cũng là lãnh đạo mà.” Chị cũng lo khó dễ, tuy công việc thì vẫn đó, nhưng nếu Trình trưởng khoa cứ giao thêm việc cho chị thì chị cũng chẳng cách nào phản kháng.
Chị lầm bầm một câu: “Trước đây ông ham hố vinh dự đến thế nhỉ.”
Ngồi ở cửa, Hà Toàn lên tiếng: “Đó là vì đây tranh cũng chẳng gì, giờ chẳng Tiểu Diệp . Vinh dự và những tràng pháo tay là thứ dễ nghiện lắm.”
Ai mà chẳng những trưởng khoa cùng đợt với Trình trưởng khoa, thì lên chức phó giám đốc xưởng, thì điều sang Ban Tuyên giáo Thị ủy, nếu cũng là điều chuyển sang những phòng ban thực quyền hơn như Văn phòng Đảng ủy xưởng Khoa Tổ chức.
Thật Khoa Tuyên truyền tuy bằng một phòng ban khác, nhưng cán bộ việc ở đây đều là những "cổ phiếu tiềm năng". Đối với những ngòi b.út sắc sảo, Khoa Tuyên truyền chính là một bệ phóng cực .
Nếu lãnh đạo xưởng trọng dụng thì việc thăng tiến là chuyện dễ như trở bàn tay. rõ ràng Trình trưởng khoa năng lực đó, nên bao nhiêu năm qua vẫn cứ dậm chân tại chỗ ở vị trí .
Tuy nhiên, nhiều sai nhiều, " dây chính trị" chuyện dễ dàng, bao nhiêu còn chẳng giữ nổi cái ghế cũ của .
Vì thế, ông bao giờ tơ tưởng đến những thứ đó, hằng ngày chỉ uống báo, an tâm chờ đến tuổi nghỉ hưu.
Tống Xuân Tú như suy nghĩ điều gì đó gật đầu: “Nói cũng đúng.” Từ khi nhận giải thưởng trong buổi tổng kết cuối năm ngoái, ông liền năm nào cũng vinh dự như .
Ánh mắt Tống Xuân Tú rơi Diệp Cẩm Lê, chị hào hứng hỏi: “Tiểu Lê, em ý tưởng gì ?”
Diệp Cẩm Lê đáp: “Em cũng chút manh mối nhưng cần suy nghĩ thêm, vả em nhiều kinh nghiệm trong mảng , còn cần chị chỉ bảo thêm nhiều ạ.”
Tống Xuân Tú ha hả: “Chỉ bảo gì chứ, em khách sáo quá , gì cứ trực tiếp hỏi chị là .”
Sau đó, hai thảo luận rôm rả về chủ đề . Nghĩ đến thời hạn cuối cùng của hoạt động còn hơn một tháng nữa nên họ cũng quá vội vàng.
Về khoản quen nọ, Tống Xuân Tú am hiểu hơn cô nhiều, nên việc thu thập danh sách nhân vật giao cho chị đảm nhận.
Cuối cùng, họ tạm thời định một vài đối tượng thể mục tiêu phỏng vấn.
Dù chuyện cũng gấp, cứ thong thả mà , thời gian vẫn còn dư dả, quan trọng nhất là đưa một bản báo cáo thật chất lượng.
Nghe đến chuyện chụp ảnh, Tôn Tú Hà tròn mắt ngạc nhiên: “Còn chụp ảnh nữa cơ ?”
Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Chị chụp ạ? Nếu chị thì cũng .”
Chillllllll girl !
Tôn Tú Hà vỗ đùi một cái đét: “Chụp chứ, chụp!” Đây là chuyện vinh dự mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-590-vinh-du-lam-nguoi-ta-nghien.html.]
Thật chị quyết định xong xuôi những phỏng vấn .
Diệp Cẩm Lê nhẹ nhàng xoay nắp b.út máy: “Chị Tôn, em bắt đầu nhé.”
Tôn Tú Hà gật đầu, hai tay đặt lên đùi, ngay ngắn chỉnh tề: “Chị sẵn sàng .”
Diệp Cẩm Lê hỏi: “Chị thể mô tả cho chúng em , cảm giác khi hàn bình áp lực cao là một trải nghiệm như thế nào ạ?”
Nhắc đến lĩnh vực chuyên môn của , đôi mắt Tôn Tú Hà bỗng rực sáng, như hai ngôi lấp lánh bên trong. Tuy vẫn ngay ngắn nhưng rõ ràng chị dần thả lỏng hơn.
Diệp Cẩm Lê tổng cộng hỏi năm câu hỏi, hai câu về kỹ thuật, ba câu còn lượt về mối quan hệ giữa cá nhân và quốc gia, gia đình, và quan điểm cá nhân về việc phụ nữ công việc kỹ thuật, xen kẽ đó là những câu hỏi về trải nghiệm cá nhân của chị.
Kết thúc buổi phỏng vấn, Diệp Cẩm Lê cất sổ tay và b.út máy túi, cô mỉm : “Cảm ơn chị Tôn chia sẻ, xong câu chuyện của chị, em càng thêm kính trọng chị hơn. Được phỏng vấn chị thật sự là vinh hạnh của em.”
“Đồng chí Diệp, cô khen ngại quá, thật cũng cảm ơn cô thực hiện buổi phỏng vấn cho .”
“ thấy cô phỏng vấn , những câu hỏi của cô đều đúng là những điều bộc bạch.”
Buổi chiều, công việc thông dịch ở phân xưởng cũng diễn thuận lợi, rắc rối nào xảy . Diệp Cẩm Lê còn ăn cơm cùng các chuyên gia và thành công xin ba bản phác thảo sơ đồ bộ phận từ tay Bernhardt và Schmidt.
Nhìn những bản phác thảo mà Diệp Cẩm Lê đưa qua, ánh mắt Lý công chợt lóe lên tia kinh ngạc: “Mấy bản phác thảo ích cho các ạ?”
Lý công trả lời ngay mà lớn tiếng gọi: “Hoa Phong, đem mấy bản vẽ vẽ qua đây.”
Trần Hoa Phong chạy nhanh tới, rút từ túi áo hai tờ giấy.
Anh chút kích động hỏi: “Đồng chí Diệp, cô lấy những bản vẽ ?”
Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt: “ chỉ hỏi họ vài câu hỏi, đó họ liền đưa bản vẽ cho thôi.”
Vẻ mặt Lý công thoáng khựng : “Chỉ đơn giản thôi ?”
Diệp Cẩm Lê im lặng hai giây vẫn gật đầu: “ là đơn giản thôi ạ.”
Bốn chữ "đơn giản thôi" mà khiến mấy kỹ thuật viên thấy nhói lòng chịu nổi.