Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 591: Tâm hữu linh tê

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:34:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thường họ cứ giấu như mèo giấu cứt, chẳng cho ai xem bản vẽ, mà giờ đưa dễ dàng như thế. Vậy thì những bản vẽ mà các thợ kỹ thuật lén lút quan sát dùng phương thức phục dựng thì tính là gì? Tính là họ thiên phú hội họa, trí nhớ , khả năng chịu khổ?

Những bản vẽ đối với họ chính là tư liệu học tập trực tiếp. Tuy rằng trong bản hướng dẫn bảo trì họ cung cấp cũng một sơ đồ, nhưng quá ít, đủ, nên họ chỉ còn cách trăm phương ngàn kế để "học lén".

Lý công cẩn thận gấp bản vẽ , bỏ túi trong của áo, vẻ mặt trịnh trọng với Diệp Cẩm Lê: “Đồng chí Diệp, mặt thể em khoa kỹ thuật cảm ơn cô.” Bản vẽ đối với Diệp Cẩm Lê lẽ tác dụng gì, nhưng đối với khoa kỹ thuật và cả nhà máy , nó vô cùng quan trọng.

Hơn nữa, buổi chiều Diệp Cẩm Lê cũng mượn danh nghĩa thông dịch để khai thác ít thông tin từ các chuyên gia nước ngoài, giúp họ thu hoạch nhiều kiến thức kỹ thuật quý giá.

Đối mặt với lời cảm ơn chính thức như của Lý công, Diệp Cẩm Lê lập tức đáp : “Lý công, ngài cần khách sáo thế ạ. Mục đích của chúng đều như cả, đều là Hoa Quốc, cần nhiều gì.”

“Bản vẽ ích là vui .” Cũng uổng công cô tốn bao nhiêu lời "nịnh hót" bọn họ.

Buổi chiều cô quan sát thấy Trần Hoa Phong, đồ của Lý công, cứ thỉnh thoảng lén bản vẽ tay Bernhardt, chẳng qua bản vẽ khá phức tạp, thêm đối phương ý né tránh nên Diệp Cẩm Lê đoán cũng hết.

Vì thế cô khéo léo gợi chuyện nhiều. Chẳng là do cô nịnh nọt đúng lúc, là do bọn họ coi trọng Hoa Quốc, cảm thấy dù đưa mấy bản vẽ thì cũng chẳng gì.

trong lời của họ cũng lộ rõ vẻ khinh thường, cho rằng nền tảng của công nhân Trung Quốc quá kém, thể nào hiểu nổi kỹ thuật tinh vi của nước Đức bọn họ.

Lý công xong, trong lòng trào dâng một nỗi xúc động. Nếu Diệp Cẩm Lê là của nhà máy gang thép thì lẽ ông thấy thế nào, nhưng đằng cô là của xưởng may, chỉ mời tạm thời thông dịch viên mà thể đến mức .

thể chỉ cần dịch đúng những gì họ hỏi là xong nhiệm vụ .

Ông thầm nghĩ lên gặp thư ký xin thêm một khoản phụ cấp kỹ thuật và phụ cấp tăng ca cho Diệp Cẩm Lê mới .

Hôm nay còn mất thêm một tiếng đồng hồ của cô, tuy là ăn cơm, nhưng việc tiếp đãi chuyên gia Đức vốn dĩ là việc của khoa ngoại vụ.

Nếu máy móc thể sửa xong đúng thời hạn dự kiến thì tiền tiết kiệm hề nhỏ, kể giá trị của mấy bản vẽ cô lấy cũng cao.

Hơn nữa, ông cảm thấy mức lương sáu đồng một ngày đối với một thông dịch viên như Diệp Cẩm Lê thật sự là ít.

Diệp Cẩm Lê là một nữ đồng chí yêu nước, nhưng chẳng lẽ cứ bắt cống hiến mãi mà thù lao xứng đáng .

Muốn ngựa chạy thì cho ngựa ăn cỏ, dù vẫn còn việc với nhiều ngày nữa mà.

“Đồng chí Diệp, nhà cô ở , để bảo đưa cô về nhé?” Nhìn trời sập tối, Lý công mở lời.

Chillllllll girl !

“Cảm ơn ý của ngài, thể xe buýt về , cần phiền phức ạ.”

Đi về về cũng mất bao nhiêu thời gian, công hiểu cho công, giờ ai cũng về nhà nghỉ ngơi cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-591-tam-huu-linh-te.html.]

Diệp Cẩm Lê liếc đồng hồ, hơn 6 giờ chiều, nhưng vẫn còn chuyến xe cuối lúc 6 giờ rưỡi.

Chỉ là kịp chuyến xe trung chuyển , nếu kịp thì đoạn đường đó cô chỉ còn cách bộ về nhà.

Chẳng Cố Vân Trạch đến đón nữa.

Vừa nghĩ đến đó, Diệp Cẩm Lê dường như thấy tiếng Cố Vân Trạch đang gọi tên .

Chẳng lẽ mệt quá nên sinh ảo giác ?

“Diệp Cẩm Lê!” Tiếng gọi rõ mồn một, thật sự ảo giác.

Diệp Cẩm Lê chào tạm biệt Lý công chạy nhanh phía cổng. Ánh hoàng hôn hắt lên cô, khắc họa rõ nét khuôn mặt xinh kiều diễm như hoa xuân rạng rỡ.

Giọng trong trẻo của cô lọt tai đàn ông: “Em đang nghĩ đến đón em , kết quả là đến thật. Anh xem, chúng thế gọi là tâm hữu linh tê nhỉ?”

Khóe môi Cố Vân Trạch khẽ nhếch lên: “Em thì là .” Anh tự nhiên nắm lấy tay Diệp Cẩm Lê, thổi nhẹ: “Có lạnh ?”

Diệp Cẩm Lê đáp: “Không lạnh, em mặc nhiều lắm.”

Hai trò chuyện ngoài, chiếc xe đạp của Cố Vân Trạch đỗ cách đó xa. Anh đưa tay vén lọn tóc mai trán cô tai: “Hôm nay mệt em?”

Diệp Cẩm Lê , nhịn bật .

Cố Vân Trạch chút ngơ ngác: “Sao thế em?”

Diệp Cẩm Lê lắc đầu, nén : “Không gì, chỉ là cảm thấy giọng điệu của giống hệt em .”

Nếu bà Triệu Lệ Tú ở đây, chắc chắn cũng sẽ dùng vẻ mặt và giọng điệu quan tâm y hệt thế mà hỏi cô một câu: “Hôm nay mệt con?”

Mặt Cố Vân Trạch thoáng hiện vài vạch đen, cô bằng ánh mắt thâm trầm sắc bén, u ám lên tiếng: “Anh là đàn ông của em.”

Diệp Cẩm Lê nũng nịu lắc lắc tay : “Em mà, nên em mới là ‘giống’ thôi.”

Cố Vân Trạch nhéo mũi cô, giọng chút khàn khàn: “Em đúng là ỷ việc em nên mới thế đúng ?”

 

 

Loading...