“ đấy.” Trong đôi mắt linh động của Diệp Cẩm Lê lóe lên một tia nghịch ngợm, khóe miệng mỉm như một làn gió xuân lướt qua trái tim .
“Sau ngày nào cũng tan tầm giờ em?”
Sau khi lên xe, Diệp Cẩm Lê ôm lấy eo , tựa đầu lưng : “Bình thường thì 5 giờ là tan , nên nếu bận thì cần đến đón em .”
“Không thì chúng dễ lỡ đấy.”
Cố Vân Trạch nắm chắc tay lái, dùng sức đạp bàn đạp. Đây là một đoạn đường dốc khá cao, ngay cả với cũng chút tốn sức. “Anh thể đón em ở ngã ba đằng .” Đó là trạm xe buýt mà Diệp Cẩm Lê cần đổi xe.
Diệp Cẩm Lê cong môi: “Anh mà đón thì em cũng chẳng cản .”
Về đến khu tập thể thì trời tối hẳn. Bước sang tháng 10, trời tối nhanh hơn nhiều, nhưng 6 giờ rưỡi sáng thì vẫn còn mờ mờ sương.
Chillllllll girl !
Cố Vân Trạch khóa xe lán, đó đưa tay về phía Diệp Cẩm Lê: “Đi thôi.” Diệp Cẩm Lê cũng thuận thế đặt tay lòng bàn tay .
Lên đến tầng 4.
“Tan về đấy ?”
“Vâng chị dâu.”
“Chị thấy chồng em đạp xe là chị đoán ngay chú tìm em .” Trịnh Hồng Hà cặp đôi xứng lứa đôi mặt mà rạng rỡ. Con cái cả mà vợ chồng trẻ vẫn cứ ngọt ngào như thế.
Thấy về là đón cho bằng , lên lầu vẫn còn nắm tay nắm chân, đừng tưởng họ nhanh mà chị thấy nhé, mắt chị tinh lắm đấy.
Nghĩ đến ông chồng nhà chẳng phong tình là gì, Trịnh Hồng Hà khỏi mím môi thở dài.
“Ăn cơm em?”
“Ăn chị ạ, em ăn ở nhà ăn mới về.”
Hai hàn huyên thêm vài câu Diệp Cẩm Lê mới nhà.
“Mệt quá mất.” Diệp Cẩm Lê đến phòng khách đổ ập xuống ghế sô pha.
Cố Vân Trạch lấy từng món đồ trong túi xách của cô treo túi lên móc: “Vừa nãy còn bảo mệt, giờ kêu mệt ?”
Diệp Cẩm Lê nheo mắt: “Chỉ khi về đến nhà, thả lỏng em mới thấy mệt chứ. Lúc ở cổng mà kêu mệt thì ích gì , dùng tinh thần thắng lợi của AQ thì cũng phép kêu mệt.”
Cố Vân Trạch bước tới cạnh cô: “Vậy để bóp chân cho em nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-592-su-diu-dang-sau-gio-lam.html.]
Diệp Cẩm Lê cũng chẳng khách sáo: “Vậy bóp bắp chân cho em , mỏi một chút.”
Cố Vân Trạch hỏi: “Em định việc bên đó bao lâu?”
Diệp Cẩm Lê nửa nhắm nửa mở mắt: “Sửa xong thiết ít nhất cũng mất hai tuần, nếu linh kiện về kịp thì còn lâu hơn, nên ít nhất cũng hai tuần.”
“ nếu thông dịch viên cũ của nhà máy viện thì chắc họ cần em nữa .”
Như sực nhớ điều gì, Diệp Cẩm Lê đột nhiên bật dậy: “Bảo bảo ?” Cô bảo hôm nay nhà cửa yên tĩnh lạ thường thế .
“Anh nhờ thím Lâm đưa hai đứa sang nhà hàng xóm chơi .”
Nghe , Diệp Cẩm Lê mới yên tâm xuống .
Bé trai nhà Trình Tri Diên cũng đầy tháng, nhưng vợ chồng họ đến giờ vẫn nghĩ tên chính thức, chỉ ông ngoại đặt cho cái tên mụ là Tràn Đầy.
Vì cả hai đều là những đầu cha , nhiều điều hiểu nên thường xuyên nhờ vả hàng xóm xung quanh, và thím Lâm cũng trở thành một trong những "cố vấn" của họ.
Thấy Trình Tri Diên thường xuyên ở nhà một , thím Lâm hễ rảnh rỗi là bế Bánh Nhân Đậu và Bánh Trôi sang trò chuyện cùng cô .
“Thím tiếng động ngoài cửa là hai cháu về .” Thím Lâm đẩy xe nôi , Diệp Cẩm Lê dậy bế nhóc tì đang kích động thôi lên: “Lại bôi đầy nước miếng lên mặt .” Bánh Trôi hì hì vui sướng, đôi tay nhỏ múp míp chạm mặt hôn chùn chụt.
“Được , , giờ bế trai một lát nào.” Sau khi đặt xe nôi, Bánh Nhân Đậu cũng nháo, đôi mắt to tròn ngập nước chớp chớp Diệp Cẩm Lê, đúng là một tiểu yêu tinh đáng yêu.
Thím Lâm hỏi: “Tiểu Lê đói , ăn gì để thím cho?”
Diệp Cẩm Lê hôn lên trán Bánh Trôi, đáp: “Thím Lâm đừng phiền phức quá ạ, cháu ăn ở nhà máy .”
Trong hai đứa nhỏ, trai phần ngoan ngoãn hơn em gái một chút. Bánh Nhân Đậu thỉnh thoảng còn đột nhiên nhè, nhưng Bánh Trôi thì trừ khi thật sự khó chịu trong , đói bụng, cần tã mới nắm c.h.ặ.t t.a.y, chu cái miệng nhỏ rên rỉ vài tiếng.
Chẳng do tâm lý "con là nhất" , mà Diệp Cẩm Lê luôn cảm thấy tiếng của chúng hề cô phiền lòng, ngược còn thấy xót xa.
Người thường "đứa trẻ mới kẹo ăn", để tránh tình trạng , cô và Cố Vân Trạch khi ở nhà mỗi sẽ phụ trách một đứa, đổi cho hằng ngày, cố gắng đối xử công bằng nhất thể.
Diệp Cẩm Lê đó dặn thím Lâm rằng nếu cô về muộn thì cứ ăn , cần đợi cô.
Thím Lâm chăm sóc ông bà nội Cố bao nhiêu năm nay, cô và Cố Vân Trạch luôn coi thím như lớn trong nhà. Người lặn lội đường xá xa xôi từ Kinh Thị tận miền Nam để giúp họ chăm con, thể để chuyện ăn uống thím thấy gò bó .
Bế vài phút, Diệp Cẩm Lê đặt con trai quý t.ử xuống sô pha. Cánh tay mảnh khảnh của cô bế một lúc là thấy mỏi, bế thì còn , chứ bế thì đúng là nặng thật.