Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 594: Tiểu tổ tông dậy sớm

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:34:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tính cách của Bánh Trôi là , đôi khi Diệp Cẩm Lê bế nhóc tì ngủ cả buổi chiều, nhóc cũng nháo.

Còn Bánh Nhân Đậu thì chẳng yên một lúc, ngày nào cũng đòi ngoài chơi, hễ mang chơi là hưng phấn thôi, ở trong nhà một cũng chịu yên, lúc nào cũng chơi cùng.

Thấy chẳng thèm phản ứng gì với , cái miệng nhỏ của con bé dẩu lên đến mức thể treo cả bình dầu, miệng còn phát những tiếng rên rỉ nhằm thu hút sự chú ý của .

Diệp Cẩm Lê khẽ thở dài, kéo con bé từ trong chăn lên một chút, nhéo nhéo khuôn mặt phúng phính, cái miệng Bánh Nhân Đậu lập tức biến thành hình chữ O. Cô bất đắc dĩ : “Lại nữa đây tiểu tổ tông của .”

Chẳng mà ngày nào tinh lực của con bé cũng tràn trề thế , sáng nào cũng dậy sớm nhất nhà, tỉnh là chịu trong giường, cứ nhất quyết đòi dậy cho bằng .

Tầm tuổi thật sự thể học ?

Cho học để nếm mùi khổ cực một chút thì chúng mới giường là điều tuyệt vời đến thế nào.

Diệp Cẩm Lê thỉnh thoảng thấy thương thím Lâm. Cô và chồng chỉ bế con ngủ tối thứ Bảy, còn ngày thường đều là thím Lâm trông hai đứa ngủ. Ngủ sớm thì thành vấn đề, thời ít khi thức khuya, hoạt động giải trí gì nên ngủ sớm cũng cho sức khỏe.

cái việc dậy sớm đúng là mạng mà. Chưa kể đây còn dậy cho b.ú đêm cũng là một cực hình, cũng may là sáu tháng thì cần dậy uống sữa đêm nữa.

thím Lâm lúc nào cũng vui vẻ hớn hở, tinh thần trông còn hơn cả thanh niên như cô. Da dẻ hồng hào, nhanh nhẹn như thể sức lực dùng hoài hết. Lúc Diệp Cẩm Lê ngủ dậy thì thím chuẩn xong bữa sáng, còn đổi món liên tục.

Trong lòng cô, thím Lâm là vị cứu tinh. Nếu thím trong nhà , cô e là kiệt sức đến mức hình .

Bây giờ cô chỉ rút câu đây: “Hai đứa nhỏ ngoan thế , em cũng chăm .”

Con cái dù ngoan đến mấy thì những việc cần vẫn thôi.

Bánh Nhân Đậu xoay tròn đôi mắt , bập bẹ một tràng dài, cái tay trắng trẻo múp míp gỡ tay Diệp Cẩm Lê đang nhéo mặt . Thấy gỡ , con bé liền thẹn quá hóa giận, mặt thèm cô nữa.

Diệp Cẩm Lê con bé chọc : “Con còn giận dỗi cơ đấy.”

“Mẹ còn trách con đ.á.n.h thức dậy, con còn oán trách . Bánh Nhân Đậu , đạo lý, hiểu ?”

“Dù con vẫn còn là một nhỏ xíu, nhưng nhỏ xíu cũng đạo lý chứ.”

Bánh Nhân Đậu hừ hừ hai tiếng.

Con bé mới bảy tháng tuổi, hiểu những lời , con bé chỉ chịu chơi với nên con bé đang cực kỳ giận dữ.

Diệp Cẩm Lê vỗ nhẹ m.ô.n.g con bé, khẽ : “Con còn phục nữa ?”

Bánh Nhân Đậu mếu máo, nước mắt chực trào , giây căn phòng vang lên tiếng nức nở đầy ủy khuất. Con bé về phía Cố Vân Trạch, miệng lẩm bẩm: “A ba... ba ba ba ba ba.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-594-tieu-to-tong-day-som.html.]

Diệp Cẩm Lê: “...” là thiên bẩm diễn xuất mà! Tuy thừa nhận nhưng cái nét đúng là giống cô thật, thậm chí còn phần "sóng đè sóng ".

Cô thề trời đất chứng giám là động tác của cực kỳ nhẹ nhàng, hơn nữa nhóc tì mặc đồ dày như một quả cầu, cô cùng lắm chỉ chạm lớp áo bông màu đỏ ngoài cùng thôi.

Chillllllll girl !

Hồi nhỏ cô chắc chắn "diễn" sâu như thế .

Nghĩ đến đây cô bỗng khựng , chắc là nhỉ, vì hàng xóm láng giềng ai cũng bảo hồi nhỏ cô đáng yêu lắm mà.

các chị dâu trong khu tập thể cũng đều khen Bánh Nhân Đậu đáng yêu đấy thôi.

Diệp Cẩm Lê nhất thời rơi trầm tư.

Bánh Nhân Đậu hướng về phía Cố Vân Trạch vươn đôi tay nhỏ, ánh mắt mong chờ , khuôn mặt mềm mại phồng lên, hốc mắt đầy nước mắt, đôi tay múp míp cứ nắm mở , trông đáng thương buồn .

Nếu là bình thường chắc chắn kỹ năng diễn xuất đ.á.n.h lừa .

Cố Vân Trạch và Diệp Cẩm Lê thì sớm "miễn dịch".

Cố Vân Trạch bước tới, cúi xuống dịu dàng lau nước mắt cho con: “Ba lúc thể bế con .”

“Con đang giận , nhưng trong nhà là lớn nhất, ba cũng chỉ thể lời thôi.”

Diệp Cẩm Lê dùng tay đỡ lấy cái cằm mềm mại của con bé, nhẹ nhàng xoay đầu con : “Nghe thấy , ba lời nên giúp con nhé.”

“Không giúp con nha.”

Có lẽ nhận ba thật sự giúp , và trong nhà mới là quyền quyết định tối cao.

Bánh Nhân Đậu lập tức ngừng , còn đưa tay lên quệt mặt, chẳng là đang giả vờ lau nước mắt cảm thấy hổ nữa.

Một lát , con bé buông tay , toe toét với Diệp Cẩm Lê rúc đầu n.g.ự.c cô nũng nịu.

Cái câu "kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt" quả thực con bé vận dụng một cách triệt để.

Diệp Cẩm Lê: “...”

Cố Vân Trạch nhịn bật : “A Lê, em đúng là sinh một phiên bản nhí của chính , mảng diễn xuất coi như kế nghiệp.” Cái tính cách quả thực là đúc từ một khuôn mà .

Diệp Cẩm Lê lườm một cái cháy mắt: “Em còn tính sổ với đấy, đừng tưởng em , hai đứa nhỏ là do cố ý bế đây.”

 

 

Loading...