“Anh chỉ nhờ Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu gọi em dậy ăn sáng thôi mà.”
Diệp Cẩm Lê khẽ hừ một tiếng.
“Giờ hết giận nào?”
Chillllllll girl !
“Con xem, thì nhỏ xíu mà cái tính thì to đùng.” ưu điểm là con bé thể tự dỗ dành bản nhanh, cơn giận cũng mau quên, tất nhiên lẽ vì vốn dĩ con bé chỉ đang giả vờ giận mà thôi.
Cô nhéo nhéo mấy ngón tay của con, mềm mụp chẳng thấy xương .
Cô bế Bánh Nhân Đậu đặt lên đùi , bế cả Bánh Trôi lên, mỗi bên một đứa, hôn lên má hôn lên trán chúng.
Bánh Nhân Đậu sấn tới, bôi thêm cho Diệp Cẩm Lê vài bãi nước miếng. Bánh Trôi cũng đang ở tuổi bám , thấy em gái hôn cũng chịu thua kém mà cọ cọ mặt cô, cọ xong còn vui vẻ vài tiếng.
Diệp Cẩm Lê chơi với hai đứa một lát mới giao cho Cố Vân Trạch. Sau một hồi náo nhiệt, cô cũng tỉnh táo để rời giường.
Thời gian qua bận rộn, cô mấy tuần liền về nhà ngoại, Cố Vân Trạch nhờ mua mấy cân thịt dê, định mang về nhà ngoại ăn lẩu.
Ăn sáng xong, Diệp Cẩm Lê về phòng bộ quần áo khác, quàng thêm chiếc khăn lông xù xì ấm áp.
Cố Vân Trạch gương chỉnh cúc áo, hờ hững : “Vợ ơi, em thấy cổ áo của hình như thiếu thiếu cái gì ?”
Diệp Cẩm Lê liếc một cái gì, tiếp tục chải đầu. Trời lạnh thế , buộc tóc lên trông sẽ gọn gàng và ấm áp hơn nhiều.
“Vợ ơi, em thật sự thấy cổ áo thiếu cái gì ?”
Diệp Cẩm Lê hài lòng ngắm trong gương, đúng là vẫn xinh như ngày nào. Cô lướt qua mấy lọ mỹ phẩm bàn trang điểm cầm lấy tuýp kem dưỡng da tay, xoa đều lên tay.
Đôi tay cô vốn nhạy cảm, nếu bảo vệ kỹ là chắc chắn sẽ nứt nẻ, sưng ngứa, mà quan trọng là vết nứt để sẹo mất nửa năm mới hết. Điều đó đồng nghĩa với việc tay cô sẽ xí suốt nửa năm trời, chuyện cô chịu nổi chứ.
“Vợ ơi?”
Diệp Cẩm Lê nhướng mi, ánh mắt lười biếng đ.á.n.h giá một lượt: “Chẳng là em đan cho một chiếc khăn quàng cổ mới , việc gì vòng vo tam quốc thế.”
Cố Vân Trạch khẽ nhướng mày, khóe miệng rạng rỡ nụ : “Vẫn là vợ thông minh nhất.”
Diệp Cẩm Lê : “Trong tủ chẳng vẫn còn mấy chiếc khăn , chiếc khăn len cashmere đó chẳng hơn nhiều so với loại len bình thường em đan cho ?” Len cashmere nhẹ mềm, quan trọng là giữ ấm cực , quàng cổ thấy lạnh.
Cố Vân Trạch tiến gần, những ngón tay thon dài trắng trẻo gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, đôi mắt thâm trầm cô: “Chiếc khăn cashmere đó nhường cho em, em đan cho hai chiếc len bình thường thôi cũng , nhưng là chính tay em cơ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-595-chiec-khan-quang-co-am-ap.html.]
Cashmere gì đối với cũng thôi, vẫn là chiếc khăn do chính tay vợ đan mới mang cảm giác thoải mái nhất, quan trọng là còn thể nhận về những ánh mắt ngưỡng mộ của .
Diệp Cẩm Lê đáp: “Anh tưởng bở , vốn dĩ là của em .” Cô sờ sờ chiếc khăn màu trắng gạo cổ , chiếc khăn coi như cô "mượn" từ chỗ Cố Vân Trạch, , nên là mượn, của Cố Vân Trạch đều là của cô, đồ của chẳng lẽ của cô ? Dù cô cũng chính là bá đạo như đấy.
Cố Vân Trạch: “Nga.”
Anh cô với ánh mắt đầy mong đợi: “Vậy một chiếc thôi cũng chứ?”
Diệp Cẩm Lê vẻ suy tư vài giây: “Thôi , em đồng ý, đan thêm cho một chiếc áo len nữa nhé?” Thật Cố Vân Trạch là dễ thỏa mãn, ham vật chất gì cao sang, ăn uống cũng đều chiều theo ý cô, mua đồ cũng chọn những thứ cô thích ăn.
Vốn là thích ăn thanh đạm nhưng từ khi ở bên cô, cũng dần ăn cay.
Tiền bạc cũng giao hết cho cô, giao xong cũng bao giờ hỏi han xem cô tiêu pha thế nào.
Trong việc chăm sóc con cái cũng tận tâm. Tuy trong nhà thím Lâm nhưng những việc cần đều tự tay hết. Nếu bảo bảo chỗ nào khỏe quấy , đều thể tìm nguyên nhân.
Nói thật lòng, là đàn ông nhất mà cô từng gặp, nếu tính trai cô thì chính là duy nhất.
Anh đối xử với cô như , nên thỉnh thoảng tâm nguyện gì, Diệp Cẩm Lê đều sẽ đáp ứng.
Niềm vui trong mắt Cố Vân Trạch như tràn ngoài, ôm lấy Diệp Cẩm Lê hôn một cái: “Vợ ơi, em đối xử với quá.” Vốn dĩ chỉ mong một chiếc khăn quàng cổ, ngờ thêm bất ngờ ngoài dự kiến.
Trên giường, Bánh Trôi thấy ba hôn liền nắm c.h.ặ.t t.a.y, hưng phấn đập chân, miệng phát tiếng: “A a a a”.
Bên cạnh, Bánh Nhân Đậu đang mải chơi với cái chân của cũng ngơ ngác trai, tuy hiểu chuyện gì nhưng cũng tham gia , về phía ba mà kích động khua tay múa chân, vỗ bép bép xuống giường.
Hai trận thế của hai em thu hút, ban đầu còn tưởng hai đứa đang "ẩu đả" .
Diệp Cẩm Lê dậy cầm tuýp kem dưỡng da tay bàn tới, mỉm : “Hai đứa gì thế ?”
“Nào, đây xoa kem thơm cho nào.”
Hai em tranh : “Ân ân ân nha nha nha” liên hồi.
Diệp Cẩm Lê mỉm xoa xoa đôi má của chúng, mềm mại và đàn hồi như những quả bóng nhỏ.