Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 596: Chuyến về thăm ngoại

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:35:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bánh Trôi nắm lấy ngón trỏ của Diệp Cẩm Lê, đôi mắt to đen láy chớp chằm chằm cô. Nhóc tì gì, chỉ cứ thẳng như .

Cô nhẹ nhàng ngoéo mũi nhóc, giọng dịu dàng: “Bảo bối nhỏ của chuyện gì với ? Nếu thì con cứ nào.”

Bánh Trôi chớp chớp mắt, hàng mi xinh như hai cánh bướm rung rinh. Qua vài giây, nhóc giơ tay sờ sờ mặt , chỉ chỉ Cố Vân Trạch đang cách đó xa: “Ân ba, oa oa oa a ba ba di di.” Nhóc giơ tay chọc chọc kéo tay .

Diệp Cẩm Lê lộ vẻ mặt nghi hoặc: “Làm đây, hiểu ý con .”

Chẳng , Diệp Cẩm Lê dường như vài phần u oán trong ánh mắt của con trai.

nhịn mà cong môi: “Có thấy ba hôn nên bảo bảo cũng hôn một cái nào?”

Thật ngay từ lúc nhóc động tác đó cô hiểu . Cô thường xuyên quan sát những hành động nhỏ của con, trẻ con tầm dùng tâm kế , một cái là thấu ngay.

Đôi mắt Bánh Trôi sáng rực lên, nhóc dùng sức gật đầu một cái, vì dùng lực mạnh quá nên suýt nữa thì chúi đầu về phía , may mà Diệp Cẩm Lê nhanh tay đỡ kịp.

“Con còn gật đầu nữa , thật sự hiểu lời ?”

Chillllllll girl !

Bánh Trôi gật đầu cái nữa, nhưng rút kinh nghiệm, biên độ gật đầu nhỏ hơn hẳn.

Diệp Cẩm Lê mắt cong cong: “Vậy thưởng cho bảo bảo một cái hôn nào.” Phía bên , Bánh Nhân Đậu thấy trai hôn liền "hắc hưu hắc hưu" bò đây, cái cằm vểnh cao lên.

Diệp Cẩm Lê động tác con bé cũng hôn, liền bế con bé lên ôm lòng. “Được , , cũng hôn Bánh Nhân Đậu nhé.”

bên mép giường, nặn một ít kem dưỡng da tay hương hoa quế bôi lên đôi tay múp míp của Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu, đeo cho chúng đôi bao tay len do chính tay cô đan.

Bánh Trôi chằm chằm tay một lát nhíu mày, giơ tay nắm nắm .

Nhóc , kéo kéo cái bao tay: “A a a.” Tay nhóc hình như cái thứ kỳ quái "cắn" mất .

Nhóc cứu .

Diệp Cẩm Lê đưa ngón tay quơ quơ mặt nhóc: “Không nhé, lát nữa chúng nhà bà ngoại, đeo cái là để bảo vệ đôi tay đấy. Nếu con tay nứt nẻ đau đớn thì đeo cho ngoan.”

Bánh Nhân Đậu thì thích đôi bao tay đeo cho, vì đó thêu những bông hoa mà con bé thích.

Bánh Nhân Đậu thích nhất là hoa, đặc biệt là những bông hoa màu sắc rực rỡ, bất kể là hoa thật hoa giả con bé đều mê tít.

Vừa thấy bông hoa hồng nhỏ bao tay, con bé liền ngoạm một cái thật mạnh, tốc độ nhanh đến mức Diệp Cẩm Lê kịp ngăn cản.

Giây , con bé mếu máo: “Ô ô ô ô ô.” Tay con bé đau quá là đau.

Vừa mới bước ngoài đầy một phút, Cố Vân Trạch tiếng vội vàng bế con lòng dỗ dành: “Làm thế con?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-596-chuyen-ve-tham-ngoai.html.]

Diệp Cẩm Lê buồn : “Con gái định c.ắ.n bông hoa bao tay, kết quả cẩn thận c.ắ.n trúng tay đấy.” là cái đồ tham ăn mà, thấy cái gì cũng bỏ mồm.

Chẳng hiểu cái miệng mới vài cái răng sữa mà lực c.ắ.n mạnh đến thế.

nhớ đến hai ngày , Cố Vân Trạch mang con bé ban công tưới hoa, kết quả con bé thừa lúc để ý lén vặt một bông hoa nắm c.h.ặ.t trong tay ngoạm một miếng. Kết quả vì hoa quá đắng, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó trông như bà cụ non, thương buồn .

Thế mà vẫn chẳng chừa, thấy cái gì cũng c.ắ.n.

Cố Vân Trạch con gái rượu với ánh mắt phức tạp: “...”

Thu dọn đồ đạc xong xuôi, vợ chồng trẻ mang theo hai đứa nhỏ chuẩn cửa.

“Thím Lâm, thím cùng chúng cháu .” Mẹ cháu ở nhà bếp lò đấy, chúng thể quây quần bên bếp lửa ăn lẩu ấm áp lắm.

Đây thứ ba Cẩm Lê mở lời mời, nhưng nào thím Lâm cũng từ chối, cô thím phiền gian riêng của gia đình cô.

“Thím , ở nhà còn bao nhiêu việc .”

“Chúng cháu về cùng cũng mà thím, sàn nhà nhất thiết lau hằng ngày, quần áo và tã lót của hai đứa cũng giặt sạch cả .”

“Chẳng thím cháu lâu sang chơi , cháu cũng tìm thím trò chuyện đấy. Thím với cháu hợp tính thế cơ mà, thím hứa với cháu là sang nhà chơi mà vẫn thực hiện đấy.”

Bà Triệu Lệ Tú và thím Lâm quả thực là "chỉ hận gặp quá muộn", nào gặp cũng chuyện để dứt, nhiều lúc Diệp Cẩm Lê cảm thấy rìa luôn.

“Chuyện ...” Việc ăn cơm thường chỉ là lời khách sáo thôi mà.

Diệp Cẩm Lê nhận thấy thím bắt đầu d.a.o động: “Thôi nào, chúng cùng thôi.”

***

“Mẹ ơi, chúng con tới đây.” Diệp Cẩm Lê cửa gõ gõ.

Từ khi trời bắt đầu lạnh, bà Triệu Lệ Tú luôn đóng c.h.ặ.t cửa chính, nếu gió sẽ thổi cửa kêu kẽo kẹt suốt ngày.

Trong nhà, bà Triệu Lệ Tú thấy tiếng động: “Hình như gõ cửa, con gái với con rể về nhỉ?”

Bà vội vàng mở cửa: “Trời lạnh thế về mà báo một tiếng, ngoài gió máy thế lạnh c.h.ế.t mất.”

“Lỡ nhà thì , cứ đây mà hít gió .”

 

 

Loading...