Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 603: Những tin đồn thất thiệt và sự ra đi đột ngột

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:35:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôn Hồng Hà thấy cô thì chút phấn khích : “Cẩm Lê ơi, hôm qua em bảo cho chị xem bản thảo tuyên truyền, giờ chị xem ?”

Diệp Cẩm Lê tới, gương mặt tươi rạng rỡ: “Tất nhiên là chứ ạ, chuyện hứa với chị em quên .” Nói đoạn, cô lấy từ trong túi một tập bản thảo. “Đây mới chỉ là bản sơ thảo thôi, bản cuối cùng ạ.”

“Cẩm Lê, em quá mất!” Tôn Hồng Hà cầm bản thảo hai .

Trước đây khi bầu là chiến sĩ thi đua, chị cũng từng phỏng vấn kiểu , còn lên cả báo thị xã và báo tỉnh, chị vẫn còn giữ tờ báo ngày hôm đó kỷ niệm.

Chillllllll girl !

Hai bài theo chị thấy thì mỗi bài một vẻ vì trọng tâm khác .

Bài lên báo tỉnh thì trình độ câu chữ chắc chắn thấp, nhưng chị dường như vẫn thích cách của Diệp Cẩm Lê hơn. Chị cảm thấy bài lột tả đúng con , một con thập thập mỹ, cũng những khuyết điểm, chứ hảo tì vết như những bài khác.

“Đến lúc đó cứ thế nộp lên ạ?”

“Khung sườn cơ bản là như ạ, đến lúc đó ở chỗ sẽ dán thêm một tấm ảnh của chị nữa.”

“Là tấm ảnh em chụp cho chị đấy ?”

Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Chị Tôn, chị ý kiến gì khác ạ? Nếu thì cứ bảo em nhé.”

Tôn Hồng Hà xua tay: “Chị ý kiến gì , chị thấy em đặc biệt .”

“Lại c.h.ế.t nữa , thế nhỉ?”

“Nghe bảo là trượt chân ngã xuống sông, may c.h.ế.t đuối đấy.”

“Chẳng tan về nhà ngay mà bờ sông .”

“Dạo nhỉ, đầy một tuần mà một điện giật c.h.ế.t, một c.h.ế.t đuối, mà của nhà máy thép mới lạ chứ. Hay là ma nhỉ? khu ký túc xá công nhân viên chức của đây xây bãi tha ma đấy, khéo tại thế thật.”

Người phụ nữ xoa xoa cánh tay: “Chị nổi hết cả da gà đây .” Hai bước là hai nữ đồng chí mới.

Tôn Hồng Hà sang: “Nói cái gì thế hả, cứ thần thần bí bí. Nhà nước chẳng bài trừ Tứ Cựu , vẫn còn mê tín thế hả?”

Nghe chị lên tiếng, hai lập tức im bặt: “Chị Tôn, bọn em cũng chỉ vì tò mò thôi mà.”

“Tò mò cũng mê tín.”

“Bọn em ạ, tuyệt đối thế nữa.”

Đôi mắt Diệp Cẩm Lê khẽ d.a.o động. Người công nhân điện giật c.h.ế.t , tên là Lý Đại Cường, thuộc phòng bảo vệ nhà máy. Nghe chân đất dẫm dây điện hở trong phòng nên t.ử vong, ai cũng bảo quá đen đủi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-603-nhung-tin-don-that-thiet-va-su-ra-di-dot-ngot.html.]

“Cẩm Lê, em đừng họ bừa. Ký túc xá nhà máy xây bãi tha ma , chỉ là lúc đào móng thấy mấy cái mộ bia thôi.” Chuyện ma quỷ quấy phá đúng là nhăng cuội, ký túc xá xây bao nhiêu năm nay , nếu ma thì nháo nhào từ lâu, việc gì đợi đến tận bây giờ.

Hai chuyện đó chỉ là t.a.i n.ạ.n ngoài ý thôi, nhưng cùng là trong nhà máy nên chị cũng thấy lòng nặng trĩu.

“Hơn nữa hai gặp nạn đó cũng ở ký túc xá công nhân viên chức, nhà máy phân nhà tập thể cho họ .”

Diệp Cẩm Lê đáp: “Chị Tôn, em tin mấy chuyện đó ạ.”

Tôn Hồng Hà gật đầu: “Không tin là đúng. Nhà nước bài trừ Tứ Cựu thì chúng theo đường lối của Đảng và Nhà nước.”

“Chị Tôn, chị thấy họ thực sự đều là t.a.i n.ạ.n ?” La Kim Chi, nữ đồng chí chuyện lúc nãy, tiến gần. Có lẽ vì ai cũng tò mò nên đều vểnh tai lên .

Tôn Hồng Hà thu dọn đồ đạc bàn: “Thì đương nhiên là t.a.i n.ạ.n , chẳng lẽ là do con chắc?”

“Thôi , chiều còn việc đấy, nghỉ ngơi ?”

Chị nên mới bàn tán về đề tài đó nữa, ai nấy về việc của . Người thì gục xuống bàn ngủ, thì đan áo len, thì miếng lót giày.

Diệp Cẩm Lê hạ thấp giọng hỏi: “Chị Tôn, cái may rơi xuống sông đó là ai ạ?”

Tôn Hồng Hà vốn bàn tán thêm, nhưng vì hỏi là Diệp Cẩm Lê nên chị vẫn : “Cậu Hồ quản lý kho , em gặp bao giờ ?”

Nói chị khẽ thở dài: “Một thanh niên còn trẻ lắm, đến 30 tuổi, đứa con gái nhỏ nhất mới hai tuổi thôi.”

“Chẳng nhà giờ tính nữa.” Cha đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, vợ thì trẻ tuổi góa bụa, chẳng bước nữa . Nếu bước nữa thì khổ nhất vẫn là đứa trẻ.

Dù mang theo con để con thì tình cảnh của đứa trẻ cũng chẳng gì.

Diệp Cẩm Lê chút ấn tượng với tên Tiểu Hồ . Lúc bộ phận kỹ thuật bận sửa máy móc xuể, cô giúp họ sang kho lấy đồ vài .

“Giá mà hôm đó tan về nhà ngay thì , chẳng xảy chuyện.”

“Chị bờ sông là vì nhà ăn cá, mượn cần câu của quen .”

“Cũng tại trời tối mịt mà thấy về trả cần câu, vợ vì chồng về nhà nên tìm đến tận xưởng, lúc đó mới phát hiện chuyện.”

“Nhà máy cũng phát tiền mai táng và tiền trợ cấp khó khăn .” Tiền t.ử tuất thì chắc chắn là , vì hai họ t.ử vong do t.a.i n.ạ.n lao động.

 

 

Loading...