Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 604: Những toan tính của Diêu Văn Bân

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:35:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu Hồ là con một trong nhà, nhà máy xét đến cảnh gia đình nên dành cho nhà một suất thế (suất việc của ).”

“Lãnh đạo nhà máy giờ cho bàn tán nhiều về chuyện , vì sợ kẻ thêu dệt lung tung.”

Diệp Cẩm Lê gật đầu tán thành: “Em hiểu ạ, miệng đời đáng sợ lắm.”

thế, nhà máy còn vận hành, thể vì hai chuyện lòng hoang mang, ảnh hưởng đến sản xuất và các mặt khác.”

Tôn Hồng Hà trò chuyện thêm vài câu cũng thôi.

Buổi chiều, Diệp Cẩm Lê cùng đoàn đến phân xưởng đúc liên tục, hiện tại khối lượng công việc của cô nhẹ nhàng hơn mấy tuần nhiều.

“Kỹ sư Trần, đây là tài liệu ông cần ạ.”

Kỹ sư Trần ngước mắt lên, môi mím thành một đường thẳng: “Triệu Phong ?” Ông cầm tập hồ sơ xem qua, thấy vẫn còn niêm phong nguyên vẹn, sắc mặt mới giãn đôi chút.

Diêu Văn Bân đáp: “Triệu Phong đột nhiên đau bụng nên đưa hộ sang đây ạ.”

“Kỹ sư Trần, vấn đề gì ạ?”

“Không vấn đề gì.” Kỹ sư Trần khẽ nhíu mày, lẩm bẩm một câu: “Cứ đến lúc việc là hỏng việc.”

Diêu Văn Bân nghiêng đầu, mỉm chào Diệp Cẩm Lê: “Đồng chí Cẩm Lê, lâu gặp.”

Ánh mắt kỹ sư Trần đảo qua hai : “Hai quen ?”

Diêu Văn Bân gật đầu: “Đối tượng của là chị họ của đồng chí Diệp ạ.”

“Kỹ sư Trần, ở đây việc gì giúp ?”

Kỹ sư Trần năng thẳng thừng: “Cậu bên phòng sản xuất thì giúp gì cho phòng kỹ thuật chúng chứ?”

“Được , đồ đưa đến thì thể đấy. Thấy Triệu Phong thì nhớ bảo mau đây.”

Diêu Văn Bân cũng gì thêm, gương mặt vẫn giữ nụ ôn hòa: “Vậy kỹ sư Trần, xin phép về .”

Đợi , kỹ sư Trần nhịn Diệp Cẩm Lê: “Mắt của chị họ cô cũng chẳng nhỉ.”

Diệp Cẩm Lê nhịn bật , đây là đầu tiên cùng quan điểm với cô.

Kỹ sư Trần ngơ ngác: “Sao cô ?” Ông khen ai .

“Kỹ sư Triệu, ý ông là thấy Diêu Văn Bân ạ?”

Kỹ sư Triệu mở túi hồ sơ lấy tài liệu , đầu : “ thế nhé.”

“Thế mà ông bảo mắt của chị em gì.”

Diệp Cẩm Lê tinh nghịch chớp mắt: “Kỹ sư Triệu, ông thế tính là lưng khác đấy? Ông sợ ảnh hưởng đến hình tượng vĩ đại của ?”

Sau khi thiết với kỹ sư Triệu, thỉnh thoảng Diệp Cẩm Lê cũng dám đùa giỡn với ông một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-604-nhung-toan-tinh-cua-dieu-van-ban.html.]

Kỹ sư Triệu thực chỉ là một ông lão vẻ ngoài nghiêm khắc nhưng bên trong đáng yêu.

một câu nào chê nhé.”

“Còn hình tượng vĩ đại gì chứ, chỉ là một công nhân bình thường của nhà máy thôi.”

“Vâng , ông thì là ạ.”

Diệp Cẩm Lê tiếp tục: “ mà ai cũng khen , đến chỗ ông khác thế?”

Kỹ sư Triệu khựng một chút tiếp: “Các mặt khác rõ, chỉ thấy là kẻ quá hám lợi.”

“Hết bận rộn lấy lòng đến lấy lòng , thoạt thì là một đồng chí giúp đỡ , nhưng thực tế thế nào thì chỉ .”

Chillllllll girl !

Đương nhiên là thích kiểu như , cũng .

Ở một góc độ nào đó, đây cũng là năng lực của . Đối với những kẻ leo cao thì sở hữu năng lực như là cực kỳ lợi cho bản .

Kiểu hợp với chốn công sở nhưng hợp để kết hôn. Những kẻ đeo mặt nạ giả tạo thường đối xử với công việc và gia đình theo hai cách khác .

Ngày hôm , lúc đang ăn trưa, Diệp Cẩm Lê gọi .

“Đồng chí Diệp, thể chuyện một chút ? Về chuyện của Văn Thu .”

Diệp Cẩm Lê bưng hộp cơm xuống đối diện Diêu Văn Bân: “Anh gì với ?”

Diêu Văn Bân khổ: “Hình như cô ghét .”

Diệp Cẩm Lê giả vờ ngơ ngác: “Không mà, nghĩ thế?”

Diêu Văn Bân mỉm nhạt: “Vì cảm thấy cô đối xử với phần lạnh nhạt quá mức. nếu ghét thì chắc là cảm nhận sai , thật xin hiểu lầm cô.”

“Dạo Văn Thu thế nào ?”

Diệp Cẩm Lê vặn : “Anh hỏi á? Anh mới là đối tượng của chị mà.”

Bàn tay cầm đũa của Diêu Văn Bân siết c.h.ặ.t , vẻ mặt trông vẻ thất vọng: “Không từ bao giờ mà cô nhiều chuyện với nữa, cũng để mở cửa trái tim cô .”

“Văn Thu từng với cô là chị em nhất, cũng là bạn nhất của cô , chắc cô bí mật gì với cô nhỉ.”

Diệp Cẩm Lê ngước mắt : “Anh cũng bảo là bí mật mà, thế thì bí mật giữa chúng thể cho .”

Diêu Văn Bân khẽ : “Cũng đúng.”

Cô bình tĩnh , đôi mắt đen trắng phân minh thoáng hiện vẻ dò xét, giọng chút hờ hững: “Còn thì ? Anh bảo chị họ nhiều chuyện với , bí mật gì giấu chị ?”

Sắc mặt Diêu Văn Bân thoáng khựng trong giây lát, nhưng ngay đó nụ nở môi: “Bảo là thì thể nào. Ai mà chẳng tâm sự riêng, nhưng dám đảm bảo trong những chuyện đại sự, bí mật gì cả.”

“Dù cũng vì chị họ cô mà ở đây, chẳng lẽ còn đủ chứng minh lòng thành của ?”

 

 

Loading...