“Ai mà chọn ở là vì cái gì chứ.” Diệp Cẩm Lê lẩm bẩm nhỏ tiếng.
“Cô gì cơ?”
Diệp Cẩm Lê nở một nụ xã giao chuẩn mực: “Không gì ạ.”
“ thấy giỏi đấy chứ, nhà máy thép khó như mà còn phòng sản xuất, đồng chí Diêu, ưu tú hơn tưởng nhiều.”
“ cũng chỉ là gặp may thôi.”
Diệp Cẩm Lê gật gù như đang suy ngẫm: “Thế thì cái vận may cũng dạng .”
Trong bối cảnh các nhà máy lớn ở thành phố Vân Hòa đều tuyển công khai, mà vẫn vị trí cán bộ thì vận may , bình thường gì cửa đó.
Cô phòng tuyên truyền xưởng may cũng là vì vị trí đó vốn dành cho vợ quân nhân.
Diêu Văn Bân ngước mắt thẳng Diệp Cẩm Lê, ánh mắt trông vẻ thâm trầm khó đoán, nhưng nhanh đó trở nên trong sáng, dùng giọng điệu đùa giỡn nhẹ nhàng : “ cũng đang tự hỏi dạo vận may của thế, chắc là cả đời dồn hết đây .”
“Thôi chuyện của nữa, tình hình của thế nào cô với Văn Thu đều cả , chẳng gì mới mẻ.”
“ , mua ít đồ nhờ cô chuyển cho Văn Thu. Vốn dĩ định tự mang sang, nhưng dạo việc nhiều quá nên đành phiền cô .”
“Đồ vẫn để ở ký túc xá, lát nữa mang sang cho cô.”
Diệp Cẩm Lê gật đầu đồng ý.
“Cảm ơn cô.”
Anh ăn thêm hai miếng cơm: “Dù cô thừa nhận, nhưng vẫn cảm nhận cô chút thành kiến với .”
“ bất kể cô tin , tình cảm dành cho chị họ cô là thật lòng, từ đến nay từng tổn thương cô .”
“Cô sinh trong một gia đình hạnh phúc, lẽ hiểu tình cảnh của những gia đình yêu thương như là thế nào .”
Anh dừng một chút tiếp tục: “Nhà bốn chị em nhưng chỉ xuống nông thôn. Chuyện gia đình từ bỏ đây là lời dối.”
“ vì trong nhà xảy chuyện nên họ mới nhớ đến đứa con trai ở nông thôn .”
Hàng mi rủ xuống, khóe môi nhếch lên, chậm rãi thốt từng chữ: “Nhân tính chẳng đều phức tạp như .”
“Họ vốn về, nhưng thể về chứ. So với nơi đó, càng ở đây hơn, vì ở đây yêu.”
Anh im lặng vài giây, chăm chú đối diện: “ nghĩ cô hiểu mà, đúng ?”
Không đợi Diệp Cẩm Lê lên tiếng, tự tiếp: “Vì mới nỗ lực để bám rễ ở thành phố , mục đích là để cho Văn Thu một cuộc sống hơn.”
“Dù quá trình mệt mỏi nhưng nghĩ thì thấy xứng đáng.”
Diệp Cẩm Lê im lặng hồi lâu, thở dài: “Là đây hiểu lầm , xin nhé.” Nói thôi chứ cô chẳng tin một chữ nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-605-loi-ke-kho-va-su-canh-giac-cua-cam-le.html.]
Cái kiểu lấy tình yêu để thao túng tâm lý giả tạo vô cùng. Có lẽ trong lời vài câu là thật, ví dụ như chuyện gia đình yêu thương, là duy nhất xuống nông thôn, nhưng những lời nửa thật nửa giả đó chỉ dùng để lừa thôi.
Diệp Cẩm Lê cũng vạch trần, ai mà chẳng lúc dối, nếu cô tin thì cô cứ giả vờ tin .
Có điều cô vẫn đoán rốt cuộc trong lòng đang tính toán cái gì.
“Cô cần thế , Văn Thu quan trọng với cô, nên cô ác cảm với cũng là chuyện đương nhiên.”
“Chúng đều mong Văn Thu vui vẻ hạnh phúc, nên dù cô đối xử với thế nào cũng thấy cả, chỉ cần Văn Thu là .”
Nếu là bình thường những lời chắc sẽ thấy áy náy lắm, nhưng cô thì .
Dù , Diệp Cẩm Lê vẫn giả bộ vẻ áy náy nhưng thôi.
Buổi chiều lúc tan , Diệp Cẩm Lê thấy Cố Vân Trạch ở cổng. “Anh ngoài xử lý chút việc, tiện đường nên qua đón em luôn.”
“Em đang định bảo giờ ở đây.”
Thấy tay Diệp Cẩm Lê xách túi lớn túi nhỏ, thuận tay đỡ lấy, mở cửa xe hỏi: “Lại mua đồ em?”
“Không của em , đây là Diêu Văn Bân nhờ em đưa cho chị Văn Thu. Lát nữa đỗ xe ở xưởng may một lát nhé, để em đưa đồ cho chị .”
Cố Vân Trạch đặt đồ ghế , mở cửa ghế lái xuống.
“Sao tự đưa?”
Diệp Cẩm Lê đáp: “Bảo là dạo công việc bận, nhưng em thấy nhàn lắm.”
Cố Vân Trạch gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng: “Hửm?”
Diệp Cẩm Lê thả lỏng dựa ghế, nghiêng đầu : “Cảm giác cứ loanh quanh suốt , một hai tuần gần đây em thường xuyên chạm mặt .”
“Phòng sản xuất mà nhàn thế ?” Riêng việc báo cáo sản xuất hằng ngày đủ đau đầu chứ đừng chuyện khác.
Diệp Cẩm Lê chống cằm, vẻ mặt suy tư: “Em thấy ngày càng kỳ quái. Trưa nay còn tìm em chuyện về chị Văn Thu.”
“Cậu gì với em?”
Chillllllll girl !
“Thực cũng gì đặc biệt, chỉ kể lể về cảnh gia đình thôi.” Diệp Cẩm Lê tóm tắt nội dung cuộc trò chuyện trưa nay.
“Thế em xong thấy thế nào?”
Diệp Cẩm Lê nghiêm túc đáp: “Anh đang cố tình kể khổ với em.”
Cố Vân Trạch khẽ nhếch môi nở nụ nhạt: “Thế thì tính sai .” Phụ nữ bình thường những lời đó lẽ sẽ nảy sinh lòng đồng cảm, nhưng vợ thì tiêu chuẩn riêng của .