“Anh bảo tìm em mấy lời đó nhỉ? Chẳng lẽ em mủi lòng cho mặt chị Văn Thu?”
“ dù em chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tương lai của với chị cả.” Nếu họ thực sự tương lai.
Dù hiện giờ mợ cô cũng hài lòng với , chỉ cần hai cưới là cưới ngay.
“Có lẽ chỉ đơn giản là đổi ấn tượng của em về thôi.” Giống như cũng luôn cố gắng giữ hình tượng mặt bạn bè và chị em của Diệp Cẩm Lê .
Chillllllll girl !
Vì bạn bè thể ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng mà.
“Chắc .”
“Thôi kệ , nghĩ mấy chuyện rắc rối đó nữa.”
Xưởng may cũng tan , nhưng Diệp Cẩm Lê từng đến ký túc xá của Triệu Văn Thu nên cô bảo Cố Vân Trạch đợi ở cổng.
“Cẩm Lê, em qua đây?”
Thấy Diệp Cẩm Lê, ánh mắt Triệu Văn Thu tràn ngập niềm vui.
Diệp Cẩm Lê bước ký túc xá, tươi nắm lấy tay chị: “Vì em nhớ chị mà.”
“Mấy lời em cứ để dành cho em rể thì hơn.”
Diệp Cẩm Lê khẽ chớp mắt, khóe môi rạng rỡ: “Em cứ thích với chị đấy.”
Thấy Triệu Văn Thu đang lúi húi định pha , Diệp Cẩm Lê vội ngăn : “Chị đừng pha nữa, em qua đưa đồ thôi, Cố Vân Trạch đang đợi em ở cổng để cùng về nhà đây.”
“Này, Diêu Văn Bân nhờ em đưa cho chị đấy.”
Chị đón lấy: “Đồ gì thế em?”
Diệp Cẩm Lê nháy mắt: “Chị mở xem là ngay mà, sẵn tiện cho em xem tặng chị cái gì nào.”
Triệu Văn Thu mở chiếc túi màu xanh . Một đôi găng tay, một chiếc khăn quàng cổ, một hộp xà phòng, một đôi giày bảo hộ lao động, một cái túi sưởi ấm tay, và nửa cân đường đỏ.
Toàn là những đồ dùng sinh hoạt thiết thực hằng ngày. Theo cô thì những thứ cơ bản đều là phúc lợi của nhà máy thép phát cho công nhân.
Đôi giày chắc cũng là dùng suất của nhờ khác đổi sang cỡ nhỏ hơn.
Dù tốn mấy tiền nhưng ở thời đại , tặng những thứ coi là khá . Ra ngoài mua thì tốn ít tiền và phiếu , dạo trời lạnh, tặng mấy món cũng gọi là tâm.
Triệu Văn Thu đống đồ, ánh mắt thoáng d.a.o động: “Mấy thứ đưa hết cho chị thì dùng cái gì.”
Diệp Cẩm Lê gạt : “Chuyện đó chị lo. Anh đưa cho chị thì chắc chắn bản thiếu . Phúc lợi của nhà máy thép hơn xưởng may nhiều, ở vị trí cán bộ, riêng đồ mùa đông lúc mới phát ít , kể quà cáp lễ tết.”
Hồi trưa cô để ý thấy một đôi giày da lót lông xịn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-606-chuyen-qua-cap-va-hu-giam-lai-do.html.]
“Dù tặng thì chị cứ nhận . Hai đính hôn , nhận chút đồ thì .”
“Khó khăn lắm mới thấy hào phóng một , kiểu gì cũng giữ chứ.” Bất kể chia tay thì cũng thiệt, tất nhiên câu cô chỉ thầm trong lòng.
Nghe cô , Triệu Văn Thu nhịn mỉm .
Diệp Cẩm Lê hỏi: “Chị thấy em đúng ?”
Có những cô gái vì lòng tự trọng quá cao, dù yêu đương cũng nhận quà tiền của nhà trai, mà nhận thì cũng luôn tìm cách trả .
Theo cô thấy thì những cô gái như đúng là ngốc.
Những cô gái lương thiện như thế thường sẽ nhận hai kết quả: Một là nhà trai quen với việc đó, sẽ nghĩ bạn xứng đáng với những thứ , kết hôn mà tiêu nhiều tiền một chút là sẽ sưng sỉa mặt mày ngay.
Hai là gặp , thấy bạn là cô gái ngoan, sẽ tình nguyện tiêu tiền vì bạn, thấy bạn xứng đáng với những gì bỏ .
Tất nhiên, xác suất gặp loại thứ hai là cực kỳ thấp.
Vì Diệp Cẩm Lê vẫn thấy khi yêu thì nên nhận quà. Lúc cưới mà còn nỡ tiêu tiền vì bạn thì cưới xác suất hào phóng sẽ thấp đến mức nào chứ.
Triệu Văn Thu gật đầu: “Em gì cũng đúng hết.”
Hai chị em trò chuyện thêm một lát, Diệp Cẩm Lê đồng hồ mới giật nhớ Cố Vân Trạch vẫn đang đợi ở cổng.
“Thôi hôm nay em về đây ạ.”
“Được, để chị tiễn em xuống lầu.”
“Không cần , em tự xuống mà, để Cố Vân Trạch đợi lâu sốt ruột.” Diệp Cẩm Lê nhanh chân chạy xuống cầu thang.
“Chẳng bảo chỉ một lát thôi ?” Vừa mở cửa xe, Diệp Cẩm Lê chạm ngay ánh mắt oán trách của ai .
Diệp Cẩm Lê đưa tay nắm lấy tay áo , chớp chớp đôi mắt linh động, nở nụ ngọt ngào: “Thì tại lâu ngày gặp nên chị em mới buôn chuyện thêm một tí mà.”
Cố Vân Trạch liếc cô, đôi lông mày khẽ nhướng: “Hay là em quên béng ?”
Diệp Cẩm Lê thoáng chột : “Sao thể chứ.” Cô đẩy đẩy cánh tay , khẽ ho một tiếng: “Anh mau lái xe , Bánh Nhân Đậu với Bánh Trôi chắc nhớ chúng lắm , về nhà nhanh thôi.”
Cố Vân Trạch giơ tay nhéo má cô một cái, ánh mắt hiện rõ vẻ “thật chẳng gì với em”.
Trên đường về nhà, Diệp Cẩm Lê vẫn ngừng luyên thuyên. Cô là kiểu nếu ở một trong gian yên tĩnh thì sẽ thích náo nhiệt, trong môi trường chỉ hai thế , cô thể nào im lặng .
Về đến nhà, Diệp Cẩm Lê tắm nước nóng mới ôm hai nhóc tì chơi một lát.
Cái cuộc sống chỉ việc trêu đùa trẻ con mà vất vả chăm bẵm thế đúng là tuyệt vời thật.