“Em tưởng chị sẽ đau khổ lắm ?” Không đợi Diệp Cẩm Lê lên tiếng, Hứa Văn Thu tiếp tục với vẻ mặt nghiêm túc: “Thật đây chị thấy chút kỳ lạ .”
“Anh từng bóng gió bảo chị đưa quân khu, nhưng lúc đó chị cứ nghĩ nhờ em tìm việc giúp nên nào chị cũng tìm lý do từ chối.”
“Giờ nghĩ , mục đích của căn bản là tìm việc, mà là quân khu để chuyện gì đó.”
Ánh mắt Diệp Cẩm Lê đanh , cô hỏi: “Chuyện là từ khi nào?”
Hứa Văn Thu nhíu mày nhớ : “Hình như là một hai tháng khi Cảnh Châu trở về. Sau đó nhắc nữa. Rồi Diêu Văn Bân bảo nhà bệnh nên về thành phố một chuyến, đó thì ở xưởng sắt thép.”
Thực tế là từ khi thành phố việc, tần suất gặp mặt của hai hề tăng lên, ngược còn trở nên xa lạ hơn. Trong đó nguyên nhân từ phía chị, và cũng nguyên nhân từ phía Diêu Văn Bân.
Thật ngay từ khi chị thành phố, thứ bắt đầu đổi. Ở quê, ngày nào họ cũng gặp , nhiều chủ đề chung hơn những khác, nên chọn đối tượng kết hôn cũng tệ, ít nhất là về ngoại hình và học thức đều . Gả cho xong chị vẫn thể ở gần nhà, nếu lòng riêng thì vẫn nhà chống lưng. Vì , đối với chị, Diêu Văn Bân từng là một lựa chọn .
khi công việc, chị còn ở thế động như nữa. Tuy chị ý định chia tay, nhưng phạm vi lựa chọn rõ ràng rộng mở hơn. Hơn nữa, chị cảm nhận rõ rệt Diêu Văn Bân còn dụng tâm với như , nên vị trí của trong lòng chị cũng tụt dốc phanh.
Hứa Văn Thu mím c.h.ặ.t môi: “Bây giờ thể khẳng định những rắc rối gần đây ở xưởng sắt thép đều bàn tay của đúng ?”
“Vâng, chắc chắn một trăm phần trăm.”
“Còn chuyện cành cây đ.â.m xuyên chân năm ngoái nữa...” Diệp Cẩm Lê vốn định chuyện vì sợ chị sẽ thấy áy náy, nhưng cô nghĩ Hứa Văn Thu cần sự thật.
Hứa Văn Thu tự chủ mà siết c.h.ặ.t nắm tay, móng tay đ.â.m sâu da thịt mà hề . Chị nén cơn giận, giọng chút khàn đặc: “Chuyện đó cũng là do ?”
“Không trực tiếp tay, nhưng kẻ đó và cùng một hội. Nghe giọng điệu của bọn chúng thì vẻ là ngộ thương, nhưng sự thật thế nào thì chỉ bọn chúng mới .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-620-su-that-phoi-bay.html.]
Đốt ngón tay Hứa Văn Thu trắng bệch, trong mắt hiện lên vẻ u ám: “Vậy chị chính là kẻ rước sói nhà... Suýt chút nữa chị mất cha .”
Diệp Cẩm Lê ôm lấy vai chị, thẳng mắt chị: “Không của chị, là của bọn chúng. Ngay từ đầu Diêu Văn Bân tiếp cận chị là mục đích . Chị yên tâm, nhất định sẽ trừng trị thích đáng.”
“Nếu chị sớm cho những điểm bất thường của thì , lẽ xảy nhiều chuyện như .” Nghĩ đến t.a.i n.ạ.n của cha và những chuyện gần đây, Hứa Văn Thu khỏi hối hận khôn nguôi.
Diệp Cẩm Lê chị sẽ nghĩ như nên ban đầu mới định . nếu Diêu Văn Bân sa lưới, sớm muộn gì chị cũng sẽ thôi. Cô dừng bước, mắt Hứa Văn Thu, ôn tồn : “Em bảo chuyện của chị mà. Đổi là bất kỳ ai khác cũng thể .”
“Cho nên chị đừng tự trách nữa. Hơn nữa, những việc một thể .” Diệp Cẩm Lê vỗ nhẹ lên vai chị: “Ác giả ác báo, quốc gia sẽ bắt bọn chúng trả giá.”
Tối đó Hứa Văn Thu ở nhà Diệp Cẩm Lê, ngày hôm chị vẫn như bình thường. Xưởng sắt thép hôm nay vẫn vẻ bình yên, Diêu Văn Bân vẫn việc tại vị trí của . Buổi trưa, còn chủ động chào hỏi Diệp Cẩm Lê và hỏi thăm về Hứa Văn Thu. Những lời hỏi thăm vẻ bình thường nhưng ẩn chứa sự dò xét. Diệp Cẩm Lê giả vờ như chuyện gì, khéo léo gạt .
Năm ngày , Diêu Văn Bân bắt, cùng với một vài đặc vụ khác ẩn náu trong xưởng sắt thép, bao gồm cả Trưởng khoa Ngoại vụ Tống Phương Thành, và cả những tên đặc vụ trốn núi đại đội Thắng Lợi.
Diệp Cẩm Lê là một trong những đầu tiên tin.
Chillllllll girl !
“Trưởng khoa Tống ?” Cô nhiều về ông , nhưng cũng chạm mặt vài trong xưởng. Dù cô cũng là phiên dịch điều động tạm thời, vốn dĩ công việc phiên dịch và tiếp đón kỹ thuật viên nước ngoài là việc của khoa Ngoại vụ, nhưng vì kỹ thuật viên cũ gặp chuyện nên mới đến lượt cô.
Lúc tìm thủ phạm, cô cũng từng âm thầm nghi ngờ tất cả những lãnh đạo thực quyền trong xưởng, ông cũng ngoại lệ, nhưng lúc đó bằng chứng xác thực.
Diệp Cẩm Lê lẩm bẩm: “Tống Phương Thành việc ở xưởng sắt thép nhiều năm mà nhỉ.” Cô còn kể về thành tích của ông : mười hai tuổi cha song vong, dựa năng lực bản để phấn đấu lên vị trí hiện tại, tính tình khiêm tốn, đối xử với công nhân. Một như mà là đặc vụ của địch, thật là đáng sợ.