Bà nội Cố phía cửa: “Không Cẩm Lê và mấy đứa lên tàu thuận lợi nhỉ.”
Ông nội Cố giơ tay xem đồng hồ: “Giờ chắc chắn là lên tàu , bà cứ yên tâm mà đợi , ngày mai chúng cùng ga đón chúng nó.”
“Bà cứ cuống quýt lên gì, giữ phong thái ung dung tự tại như đây .”
Bà nội Cố gì, nhưng biểu cảm mặt lên tất cả. Vài giây bà mới bóc mẽ: “Không ai mấy hôm hưng phấn đến nửa đêm ngủ , sáng hôm tỉnh dậy câu đầu tiên hỏi là bé Đậu với bé Trôi đến nhỉ?”
Ông nội Cố: “...” Ông theo bản năng xoay sờ mũi, chuyện đúng là chút ngượng ngùng. “Để lên lầu xem phòng ốc sạch sẽ .”
Ngày hôm , trời còn sáng hẳn hai ông bà dậy. Bà nội Cố bếp chuẩn mấy món điểm tâm mà Diệp Cẩm Lê thích, còn ông nội Cố thì ngoài mua mấy túi thức ăn lớn mang về.
“Mấy giờ bà, đón ?”
“Vẫn còn sớm mà ông.” Cuộc đối thoại kiểu lặp đến thứ ba trong nhà họ Cố.
Hai ông bà sofa phòng khách, đồng thanh thở dài một tiếng. Ông nội Cố rút từ trong túi một xấp ảnh: “Nào, xem ảnh bé Đậu với bé Trôi cho đỡ nhớ.”
Bà nội Cố lập tức thu hút: “Ôi chao, hai cục cưng nhà mà xinh xắn thế .” Bà còn nhớ trong thư Cẩm Lê bảo các con đáng yêu như bà tưởng tượng, nhưng bà thấy hai đứa nhỏ bụ bẫm là nhất, thế nào cũng thấy thích. Cầm ảnh khoe thì ai mà chẳng ghen tị cho .
Bên , hơn hai mươi tiếng tàu, nhóm Diệp Cẩm Lê cuối cùng cũng sắp đến ga. Hai bảo bảo suốt quãng đường đều ngoan ngoãn, hề quấy lấy một tiếng, khiến mấy bà bác cùng toa cứ tấm tắc khen ngợi mãi.
Kinh Thị là trạm cuối nên Diệp Cẩm Lê cũng vội xuống xe. Cô đợi xuống gần hết mới cùng cả nhà xuống, tránh chen lấn xô đẩy với hành khách khác.
Bé Đậu và bé Trôi mới tỉnh dậy lâu, trông vẫn còn ngơ ngác, đôi mắt tròn xoe láo liên đang nghĩ gì. Diệp Cẩm Lê nhịn cúi xuống hôn lên trán con, cô đưa tay vuốt lọn tóc dựng của bé Đậu, thầm nghĩ: Chỉ lúc trông mới giống một bé gái dịu dàng yên tĩnh thôi.
Chứ bình thường thì sức của hai đứa càng ngày càng lớn, đặc biệt là đôi chân mập mạp , đá một phát thì đúng là đùa . Diệp Cẩm Lê đặt cho hai đứa cái biệt danh là: “Quái lực tiểu ma đồng”.
Từ khi bé Đậu và bé Trôi bò, phòng khách dọn trống một lớn, trải t.h.ả.m cỏ và vây hàng rào tự chế để gian hoạt động cho hai đứa, nếu chỉ cần lơ là một chút là chúng bò tận . Sau khi thành thạo kỹ năng bò, quần áo của hai đứa cũng chịu chung phận, chẳng cái quần nào là còn nguyên vẹn, thế là Diệp Cẩm Lê riêng cho chúng mấy bộ bọc đầu gối. Thỉnh thoảng lúc tâm trạng vui vẻ, cô cũng thả hai nhóc tì cho tự do hoạt động, chắc là nhờ thế mà đôi chân mới khỏe như .
Thấy vơi bớt, Diệp Cẩm Lê bế bé Trôi chuẩn xuống tàu. Mùa đông ở Kinh Thị lạnh hơn hẳn nơi cô ở, xuống xe cô cảm nhận rõ sự chênh lệch nhiệt độ giữa trong và ngoài toa tàu. Tuy nhiên thời tiết hôm nay khá , nắng ráo, ven đường vẫn còn lớp tuyết dày, chắc là mới tạnh một hai ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-624-doan-tu-tai-kinh-thi.html.]
Tàu còn ga, ông bà nội Cố đợi sẵn. Tiểu Trương - lính cần vụ của ông nội Cố cũng chờ bên cạnh.
Bà nội Cố hỏi: “Hình như là chuyến đúng ông?”
Ông nội Cố khẳng định: “ .”
“Ông nội, bà nội!” Nhìn thấy , Diệp Cẩm Lê liền vẫy tay từ xa.
“Cẩm Lê!” Bà nội Cố rạng rỡ, giơ cao tay vẫy .
“Con ngay là ông bà sẽ đón mà, chẳng hứa là đợi ở nhà , bà nội lời nhé.”
“Thì ở nhà cũng rảnh rỗi mà con, ngoài dạo một chút cho giãn gân cốt, tin con hỏi ông nội xem.”
Ông nội Cố vội vàng gật đầu: “ , chúng cũng cố ý đến , chỉ là tình cờ ngang qua đây thôi.”
Chillllllll girl !
Bà nội Cố: “...” Bà đúng là nên hỏi câu đó gì, đúng là “giấu đầu hở đuôi” mà. Nhà bà lão nhà đúng là chẳng dối chút nào. Tuy trêu vài câu nhưng bà vẫn nhịn , hì hì với cháu dâu: “Ngoài lạnh lắm, gì về nhà con ạ.”
Trên xe, Tiểu Trương lái phía , Cố Vân Trạch ghế phụ, những còn ghế . Rõ ràng là một nhà, nhưng tiếng rôm rả phía , Cố Vân Trạch cảm giác như cô lập, câu nào cũng chẳng ai thèm hưởng ứng.
“Ông nội, là ông lên phía ạ, phía rộng rãi hơn.”
“Không cần, ông thích chen chúc thế cho ấm.”
Lúc ông bà nội mỗi bế một đứa, Diệp Cẩm Lê và bà Lâm cuối cùng cũng giải phóng đôi tay. Ông nội Cố sảng khoái: “Hai đứa nhỏ gan thật, hề sợ lạ chút nào, tính cách giống ông .”
“Bé Đậu nhà xinh quá mất, thấy cái máy ảnh chẳng lột tả hết vẻ đáng yêu của con bé gì cả.” Ông nội Cố bế bé Đậu đùi, nâng niu che chở hết mực.