Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 629

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:35:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gia đình cô đặt ở Kinh Thành cũng thể xếp hàng đầu, là cao gả thì cũng gả cho một môn đăng hộ đối, bản năng lực chứ.

Mẹ cô còn gả cho ba cô, cô dựa cái gì mà thể tìm một hơn.

Trần Tố Trinh khẽ thở dài, bà sinh một đứa con gái ngốc như chứ, khi tức giận cũng tức giận nổi.

“Con thì một câu gia gia, một câu gia gia gọi thật , nhưng coi con là cháu gái ?”

Bên cũng vô tình lắm, trong lòng cũng chỉ Cố Vân Trạch cái thằng cháu trai lớn đó thôi.

Hai đứa con bà sinh bên nhớ tới, rõ ràng con bà cũng là huyết mạch nhà họ Cố mà.

Cố gia lão gia t.ử mệnh cũng đủ lớn, tuổi cao như mà vẫn sống khỏe mạnh, nếu ông còn thì tất cả thứ của nhà họ Cố chẳng là của chồng bà , đằng bây giờ ngay cả cửa cũng .

Cố Vân Trạch từ nhỏ là một kẻ hỗn xược, cưới về cô vợ cũng là một con giảo gia tinh, thật là những kẻ đáng ghét đều tụ một chỗ.

Cố Nhu há miệng, vẻ mặt thôi, nhưng cuối cùng vẫn gì.

Nhìn thấy con gái như , trong lòng Trần Tố Trinh cũng dễ chịu gì, cha chồng mắt bà thì thôi , thể đối xử với con cái bà như chứ, dù con cái cũng vô tội.

Ân oán thế hệ thể liên lụy đến đời chứ, chuyện qua thì cứ để nó qua hơn , cứ nắm c.h.ặ.t lấy chuyện đó buông.

chút hối hận, hối hận gả nhà họ Cố, mà là hối hận thể nhẫn nhịn thêm một chút.

Nếu năm đó bà thể chịu đựng và sống hòa bình với Cố Vân Trạch. Thì một đôi con trai con gái của bà chắc chắn cũng thể nhận tình yêu thương của gia gia nãi nãi.

Nếu thể nuôi Cố Vân Trạch thành phế vật thì mấy.

Dựa cái gì mà ưu tú như chứ, vốn dĩ con cái bà cũng tính là kém, nhưng sự phụ trợ của Cố Vân Trạch thì ảm đạm ánh sáng.

Có khi bà mơ đều trở quá khứ, dùng cách "phủng sát" (tâng bốc quá mức để hại), nâng lên thật cao nhưng nuôi dưỡng gì, năm đó bà vẫn còn quá trẻ, chỉ lo địa bàn mắt, suy xét tương lai, thế cho nên bây giờ rơi cảnh khó xử .

Trần Tố Trinh thu hồi suy nghĩ, đặt tay con gái lòng bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Nghe lời , Kiến Bình là lựa chọn nhất của con , sẽ hại con .”

Phương Kiến Bình so với mấy trai trong nhà năng lực quả thật kém hơn một chút, nhưng là em út trong nhà, cũng là cưng chiều nhất, con gái nhỏ nhà bà nếu gả , khoản sinh hoạt cần lo lắng.

Nếu trong nhà cần giúp đỡ cũng thể hỗ trợ.

Quan trọng là thích con gái bà, phụ nữ quan trọng nhất chẳng là tìm một yêu , thể nắm giữ .

Cố Nhu vẫn trầm mặc, qua một lúc lâu mới mở miệng : “Mẹ, bắt con gả cho thật sự nguyên nhân gì liên quan đến ?”

Hai hàng lông mày Trần Tố Trinh theo thói quen nhíu : “Mẹ con là con gái của , chỉ mong con sống thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-629.html.]

“Mấy chuyện liên quan gì đến con , con mấy lời từ ?”

Cố Nhu: “Con ai cả, con tự cảm nhận .”

Trần Tố Trinh nhíu mày càng c.h.ặ.t hơn.

Tay Cố Nhu khẽ nắm từ từ buông : “Năm đó những xuống nông thôn lao động cải tạo đều sắp trở về ?”

Trần Tố Trinh bất động thanh sắc dời tầm mắt , biểu cảm trông vẫn bình tĩnh, nhưng giọng lộ một tia căng thẳng và hoảng loạn: “Cái từ ?”

Cố Nhu: “Mọi đều như , hơn nữa trở về ?”

“Mẹ, năm đó……” Lời cô mới bắt đầu Trần Tố Trinh cắt ngang. “Con mấy thứ lung tung rối loạn từ , cho dù bọn họ trở về thì liên quan gì đến con chứ.”

Cố Nhu còn gì đó: “ mà……”

Trần Tố Trinh nhíu c.h.ặ.t mày hề buông lỏng: “Không nhưng nhị gì cả, tất cả đều là vì con , trong nhà và ba con ở đây thì con cần bận tâm những chuyện khác.”

Chillllllll girl !

“Thôi, còn chút việc cần xử lý.” Nói xong, bà liền dậy về phía thư phòng, thư phòng xong bà tiện tay đóng cửa , bà dùng tay chống lên bàn việc gần một lát, ánh mắt nặng nề về phía cửa sổ.

*

Đêm 30 Tết hôm nay tuyết bay lất phất.

Đây vẫn là đầu tiên Bánh Nhân Đậu và Bánh Trôi thấy tuyết từ trời rơi xuống.

Lúc Cố Vân Trạch ôm Bánh Nhân Đậu và Bánh Trôi bên cạnh cửa sổ, từ góc độ thể thấy cảnh của khu vườn phía , còn những bông tuyết gió thổi bay tán loạn khắp nơi: “Muốn ngoài chơi ?”

Nghe , Bánh Nhân Đậu hưng phấn chỉ chỉ bên ngoài, a ba a ba chuyện, Bánh Trôi tuy rằng trông kích động như em gái, nhưng đôi mắt nhỏ ngừng chuyển động, liền bé cũng ngoài.

“Hôm nay chúng ngoài , lạnh quá.” Nói đặt hai đứa bé trong lòng xuống.

“Ở nhà chơi cũng thôi.” Anh đưa cho hai bé mấy món đồ chơi.

Đôi mắt to tròn của Bánh Nhân Đậu chớp về phía ba ba.

Cố Vân Trạch khẽ một tiếng, động tác nhẹ nhàng xoa đầu cô bé: “Sao thế?”

Cái miệng nhỏ của Bánh Nhân Đậu cao cao chu lên, cô bé ném món đồ chơi mặt sang một bên, bàn tay nhỏ bé nắm lấy quần áo Cố Vân Trạch kéo kéo chỉ chỉ hướng cửa sổ. “A ba ba thêm thêm thêm.”

 

 

Loading...