Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 631

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:35:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Vân Trạch hỏi: “Vì dành nhiều thời gian cho các con hơn mà chúng vẫn yêu em nhất?”

Diệp Cẩm Lê nhún nhún vai: “Có lẽ là do sức hút cá nhân chăng.” Cô chỉ thuận miệng , nhưng Cố Vân Trạch tỏ vẻ nghiêm túc suy tư.

“Khó trách.”

Thấy nghiêm túc như , Diệp Cẩm Lê nhịn hỏi: “Khó trách cái gì?”

Cố Vân Trạch đáp: “Khó trách dễ dàng rung động vì em đến thế.”

Đêm giao thừa, khi hai bé con ngủ say, Diệp Cẩm Lê tắm . Sau khi sấy khô tóc, cô mới nhớ còn một việc lớn .

Cố Vân Trạch từ phòng vệ sinh bước , liền thấy Diệp Cẩm Lê hớn hở lôi từng phong bao lì xì .

Cảnh tượng mà quen thuộc đến ?

Ông bà nội vẫn hào phóng như khi, hơn nữa công bằng, mỗi phong lì xì đều tiền giống , một trăm sáu mươi tám đồng.

Ba phong lì xì cộng tổng cộng là 504 đồng, cộng thêm phong lì xì của Cố Vân Trạch nữa là 554 đồng.

Thật cô cũng lì xì cho ông bà nội, nhưng hai ông bà già trả , rằng hiện tại họ đang nuôi hai đứa bé, chi tiêu lớn, nhiều chỗ cần dùng tiền, cần tiêu tiền cho ông bà.

Cố Vân Trạch lau tóc, từ cửa , khóe miệng nở nụ nhàn nhạt: “Đếm tiền mà vui vẻ đến thế ?”

Diệp Cẩm Lê đếm xong tiền cẩn thận cất từng phong bao. Cô tâm trạng vui vẻ ngân nga vài câu hát. “Đếm tiền đương nhiên là vui .” Cảm giác vuốt ve tiền giấy càng thoải mái hơn, lẽ cô thật sự nghèo đến sợ chăng.

“Ông bà nội đối xử với con thật sự quá , đây là đầu tiên con nhận lì xì năm mới lớn đến .” Vừa vuốt độ dày của phong bao, cô bên trong ít tiền.

Trước ở nhà, phong lì xì lớn nhất cô từng nhận là mười tám đồng tám hào từ trai, còn Triệu thì thường cho hai đồng, khi cô lên cấp ba thì thành năm đồng.

Cố Vân Trạch đặt khăn lông xuống, cạnh Diệp Cẩm Lê: “Anh đối với em ? Anh nộp hết tiền tiết kiệm và tiền lương bao nhiêu năm nay cho em đó.”

“Năm mươi đồng cũng là tích cóp lâu như , em chê ít ?”

Diệp Cẩm Lê: “Đương nhiên là , em thể chê ít chứ.” Năm mươi đồng còn cao hơn cả tiền lương một tháng của cô, thể chê ít , hơn nữa cho dù cảm thấy ít cũng thể , bằng đàn ông sẽ cho nữa.

Cô dùng hai tay nâng mặt Cố Vân Trạch: “Em nhất, nhất, nhất với em. Anh tự ăn mặc tằn tiện cũng tích cóp tiền cho em tiêu, ai thể sánh bằng .”

Khóe mắt vô thức cong lên, ý lưu chuyển trong đáy mắt. “Đàn ông kiếm tiền cho phụ nữ tiêu là chuyện đương nhiên.”

Diệp Cẩm Lê: “ mà ông bà nội cho tiền là quá nhiều , mỗi phong lì xì đều 168 đồng lận.”

“Trước cũng nhiều như ?”

Chillllllll girl !

Cố Vân Trạch ngữ khí vẻ bình thản lạ thường: “Anh chỉ mười đồng thôi.”

Diệp Cẩm Lê: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-631.html.]

“Chúng thế là đang dựa dẫm ông bà ?”

Cố Vân Trạch nhịn khẽ : “Nếu ông bà cho thì em cứ giữ lấy là , trong tay ông bà còn nhiều thứ lắm.”

“Em chỉ cần thường xuyên trò chuyện với ông bà là ông bà vui .” Dù vợ đáng yêu như , ai mà chẳng thích.

Ông nội mỗi tháng tiền lương hưu gần 400 đồng tiền mặt, ngoài còn các loại tem phiếu. Vì ông tham gia cách mạng khá sớm, mỗi năm còn tăng thêm hai tháng lương trợ cấp sinh hoạt, ngoài các ngày lễ tết cũng phúc lợi khác. Bà nội cũng tiền lương hưu riêng.

Tiền lương vẫn chỉ là một phần nhỏ, thực sự tiền kể đến bà nội . Mặc dù bà quyên góp hơn nửa gia sản, nhưng cũng còn ít. Khi còn nhỏ, từng thấy vài rương thỏi vàng, cùng một đồ cổ, tranh chữ. Mặc dù những thứ hiện tại đáng giá tiền và thể lấy , nhưng cảm thấy sớm muộn gì cũng một ngày chúng thể lộ diện ngoài, hơn nữa là nhanh.

Diệp Cẩm Lê chớp hàng mi dài, đôi mắt sáng lấp lánh: “Vậy thì con giữ gìn cẩn thận.”

“Bánh Trôi và Bánh Đậu con cũng sẽ giúp các con cất giữ, đợi khi các con trưởng thành sẽ đưa cho các con.” Tuy nhiên, theo tốc độ lạm phát , tiền đợi đến khi các bé lớn lên thì sức mua giảm đáng kể.

Diệp Cẩm Lê tính toán tiên cứ cất giữ, đợi khi nhu cầu sẽ lấy đầu tư.

“Không tự giữ ?”

Diệp Cẩm Lê nâng cằm lên: “Em là một hào phóng mà.”

Trước khi đến đây, trai cô sớm lì xì năm mới cho Bánh Trôi và Bánh Đậu. Diệp Cẩm Lê lấy từ trong túi , chuẩn lát nữa đặt túi áo của hai tiểu gia hỏa để lấy may.

“Cho .”

Cố Vân Trạch khẽ nhướng mày, như cô: “Anh cũng lì xì nhận ?”

Diệp Cẩm Lê: “Không ?”

Cố Vân Trạch: “Muốn chứ, cảm ơn vợ.”

Hai vợ chồng ở lầu một lát quần áo xuống lầu một.

Phòng khách lầu một cũng náo nhiệt, những hàng xóm thường xuyên qua đều đến.

Đàn ông một bên, phụ nữ một bên, mỗi trò chuyện rôm rả.

Diệp Cẩm Lê còn thấy Tiểu Quả Nho mà ông nội Cố nhắc đến.

Tiểu Quả Nho biệt danh giống cô, đôi mắt trong veo, sáng ngời thần, toát lên một vẻ thuần khiết và trong trẻo.

đáng yêu, khó trách ông bà nội nhớ đến .

Cô bé ngoan ngoãn cạnh ông nội, thỉnh thoảng về phía cô. Khi Diệp Cẩm Lê sang, ánh mắt cô bé bắt đầu lảng tránh.

 

 

Loading...