Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 633

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:35:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Cẩm Lê đáp: “Dạ.”

Sau khi rời , cánh cửa một nữa khép .

Cố Vân Trạch bước đến, từ rút một cành mai đỏ thắm: “Vợ ơi, năm mới vui vẻ.”

Diệp Cẩm Lê nhận lấy, khóe miệng cong lên một đường cong nhàn nhạt, cô cúi đầu ngửi ngửi, một mùi hương thanh mát, dịu dàng lập tức xông mũi, còn mang theo chút vị quả ngọt ngào: “Đây là cành mai trong vườn nhà ?”

Cố Vân Trạch thẳng thừng cô, lông mày khẽ nhướng, khóe miệng nhếch lên: “Ừm, cố ý bẻ cành nhất đó, em thích ?”

Diệp Cẩm Lê khẽ gật đầu: “Đẹp lắm, em thích.”

Cô ngước mắt lên, đôi mắt sáng ngời: “Năm mới vui vẻ, Cố Vân Trạch.” Thời gian thật là nhanh quá, là năm 1977 .

Ngày hôm , Diệp Cẩm Lê nước miếng cho tỉnh giấc, Bánh Nhân Đậu và Bánh Trôi như thi đấu , mỗi đứa một ngụm, lượt ngậm lấy hai bên má Diệp Cẩm Lê.

Diệp Cẩm Lê dụi dụi mắt, giọng còn chút ngái ngủ: “Lại là hai cái tiểu quỷ gây rối của các con.”

“Ba ba các con ?” Cô ngáp một cái, lúc mới liếc thấy đầu giường còn một đang .

Cố Vân Trạch: “Tối qua tuyết rơi lớn lắm, sân đắp tuyết ?”

Diệp Cẩm Lê: “Được thôi ạ.” Tuy rằng đồng ý nhưng cô kéo chăn, thật sự quá ấm áp, căn bản nỡ dậy. “Bây giờ mấy giờ ?”

“8 giờ rưỡi?”

Diệp Cẩm Lê đột nhiên bật dậy: “8 giờ rưỡi, em bảo 7 giờ rưỡi gọi em dậy ?”

Cố Vân Trạch ôm Bánh Trôi đang bò đến cuối giường về : “Thấy em ngủ ngon quá nên nỡ đ.á.n.h thức em.”

“Gia gia nãi nãi đều dậy ạ?”

Chillllllll girl !

Cố Vân Trạch: “Các bà từ đến nay đều dậy tương đối sớm.” Cố gia gia hàng năm vẫn giữ thói quen dậy sớm tập thể d.ụ.c từ thời trong quân đội, gì đặc biệt thì mỗi ngày đều dậy sớm đ.á.n.h quyền.

Cố nãi nãi dậy muộn hơn gia gia một chút, nhưng cũng dậy sớm, thỉnh thoảng cũng sẽ theo Cố gia gia rèn luyện thể.

Diệp Cẩm Lê hai tay nâng khuôn mặt, bỗng nhiên nghiêng đầu trừng mắt Cố Vân Trạch một cái: “Đều tại đó, em thành cuối cùng dậy .”

“Ngủ nhiều một lát cũng , nhà chúng chú ý mấy chuyện , nãi nãi cũng bảo em ngủ nhiều một lát mà.”

Diệp Cẩm Lê nhanh ch.óng mặc xong bộ quần áo mới, đây là một chiếc áo khoác lông cừu màu đỏ, nãi nãi mua cho cô mặc Tết.

Không chỉ chiếc áo cô, áo bông màu đỏ của Bánh Nhân Đậu và Bánh Trôi cũng là do nãi nãi mua.

Ánh mắt của nãi nãi quả thật thể chê , quần áo chọn đều . Diệp Cẩm Lê từ đến nay mặt mày đều xinh rạng rỡ, cô dùng dây chun buộc tóc lên, lộ vầng trán trơn bóng, cả để mặt mộc, nhưng như trang điểm , làn da trắng như sứ kết hợp với chiếc áo khoác màu đỏ, càng tôn lên vẻ sáng trong của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-633.html.]

Ở thời đại , màu sắc chủ đạo là xám, xanh lục, đen, quần áo màu khác tương đối ít nhưng cũng , Diệp Cẩm Lê từ đến nay đều thích quần áo màu sáng.

Tuy nhiên, thích màu đỏ lắm, cảm thấy màu đỏ quá tục tĩu, nhưng khi đến thời đại thích màu đỏ.

Màu đỏ cho dù trong bối cảnh cách mạng lớn cũng là một màu sắc khiến thể chê , nó tượng trưng cho sự vui mừng, nhiệt huyết cách mạng và sức sống tràn đầy.

Bánh Nhân Đậu túm túm quần áo của chằm chằm , đó như thể phát hiện một lục địa mới, nhanh ch.óng bò về phía Diệp Cẩm Lê: “Oa oa, nha nha.”

Nếu Diệp Cẩm Lê nhanh tay lẹ mắt ôm lấy cô bé, thì cô bé ngã xuống giường , tuy nhiên trong lòng Diệp Cẩm Lê nghĩ: Mặc dày như ngã một chút chắc cũng nhỉ.

Đương nhiên cô tuyệt đối là một trách nhiệm.

Cô rửa mặt đ.á.n.h răng xong ôm con cùng Cố Vân Trạch xuống lầu.

“Gia gia nãi nãi năm mới vui vẻ ạ.” Giọng của cô nhẹ nhàng, khóe mắt cong xuống, trong mắt như chứa đựng ánh lấp lánh.

Nụ và giọng của cô như sức cuốn hút , khiến tự chủ mà cảm thấy vui vẻ.

Cố nãi nãi chính là thích cô gái như , cho nên đầu tiên bà thấy Diệp Cẩm Lê thích, khi tìm hiểu thì càng thích hơn. “Vui vẻ, vui vẻ, các con ở nhà cùng chúng ăn Tết là chúng vui .”

“Tối qua ngủ ngon ?”

Diệp Cẩm Lê ngượng ngùng cong cong môi: “Vừa đặt lưng xuống giường là ngủ ngay, nhưng vẫn dậy muộn ạ.”

Cố nãi nãi: “Nãi nãi khi cũng thích dậy sớm, đặc biệt là mùa đông, vén chăn là lạnh buốt, căn bản chui khỏi ổ chăn.”

Ánh mắt bà hài lòng đ.á.n.h giá một vòng Diệp Cẩm Lê: “Hôm nay thật xinh nha.”

“Ta thấy bộ quần áo đặc biệt hợp với con, quả nhiên mặc .”

Diệp Cẩm Lê mi mắt cong cong, khóe miệng phác họa giọng ngọt ngào: “Nãi nãi mắt thật ạ.”

Cố nãi nãi Diệp Cẩm Lê bằng ánh mắt tràn đầy sự thưởng thức và ôn nhu: “Người mặc gì cũng .”

“Đói bụng , chúng ăn sáng thôi.”

Bà vươn tay, đến đôi mắt đều híp : “Bánh Trôi, để thái nãi nãi ôm một cái nào.” Bánh Trôi cũng chủ động gần, “A ô a ô” một hồi, như thể đang học chào hỏi .

Ăn cơm xong, đôi vợ chồng trẻ giao con cho thái gia gia thái nãi nãi sân đắp tuyết.

Tuyết phương Bắc lớn hơn phương Nam nhiều, chỉ một đêm tuyết dày đến mắt cá chân.

Cho dù Diệp Cẩm Lê đeo một đôi găng tay lông xù nhưng ở ngoài lâu cũng vẫn sẽ cảm thấy chút lạnh.

 

 

Loading...