Diệp Cẩm Lê thỉnh thoảng chạy nhà sưởi ấm tay một chút mới ngoài đắp tiếp. Bà nội và ông nội Cố đang bế hai đứa nhỏ cạnh quan sát.
Bà nội Cố ngạc nhiên: “Thằng cháu nội của ông từ khi nào thích đắp tuyết thế ?”
Ông nội Cố cũng lắc đầu: “ cũng lắm đây.”
Bà bỗng nhiên cảm thán: “Cháu trai chúng đổi nhiều thật đấy.” Đối với đứa cháu , bà luôn cảm thấy chút áy náy. Sinh trong một gia đình cha trách nhiệm, qua đời sớm, Vân Trạch còn kịp cảm nhận ấm tình mẫu t.ử thì còn.
Dù bà và ông nhà cố gắng hết sức để tạo dựng một bầu khí gia đình , dành cho những điều kiện sống nhất, nhưng đối với một đứa trẻ, quá trình trưởng thành thiếu vắng sự đồng hành của cha luôn để những trống khó lấp đầy.
Bà đau lòng cho cháu trai . Đặc biệt là mấy năm đầu khi con dâu mất, Vân Trạch trở nên trầm mặc ít hẳn . Lúc đó bà chỉ nghĩ, chỉ cần cháu đời sống hạnh phúc là đủ, những thứ khác bà đều màng tới.
Vân Trạch đứa nhỏ chí khí, hề dựa dẫm quan hệ gia đình mà tự thi đỗ trường quân đội. Ở bộ đội, cũng thể hiện vô cùng xuất sắc, dựa năng lực bản để từng bước đến ngày hôm nay.
Trong lòng bà vẫn luôn tự hào, đây là đứa trẻ bà tự tay nuôi lớn, so với hai đứa thì giỏi giang hơn chỉ một chút.
Về sự nghiệp, cháu trai cần bà lo lắng, nhưng khi ngày một lớn tuổi, bà bắt đầu lo lắng chuyện hôn sự. Cái tính cách lạnh lùng như băng đá thật sự khó tìm vợ.
Bà kết hôn đơn thuần là để bế chắt, mà là hy vọng một nóng lạnh, quan tâm ở bên cạnh để sống hạnh phúc hơn. Dù bà và ông nhà cũng chẳng thể sống đời với , bà khi nhắm mắt xuôi tay, cháu trai vẫn cô độc một .
Cũng may, tìm đúng .
Chillllllll girl !
Ông nội Cố gật đầu tán thành: “Kết hôn xong đúng là khác hẳn.”
“Trưởng thành và điềm đạm hơn nhiều.”
Bà nội Cố hai đang bắt đầu ném tuyết ngoài : “...” Ông chắc chứ?
Sắc mặt ông nội Cố thoáng kinh ngạc một chút nhanh ch.óng lấy vẻ bình tĩnh.
Bà nội Cố tiếp: “ cảm thấy cháu giờ đây ‘ ’ hơn hẳn.” Trước cảm giác gì cũng hờ hững, như chẳng gì đặc biệt hứng thú, giờ thì gì cũng thấy tràn đầy nhiệt huyết.
Ánh mắt bà dừng hai trẻ cách đó xa, đuôi mắt tràn đầy ý : “Vẫn là tuổi trẻ thật, sức sống vô hạn, chẳng bù cho chúng , tinh lực chẳng còn như xưa.”
Hai nhóc tì bế trong lòng cụ nội những lời hiểu, chỉ ngơ ngác nghiêng đầu, cụ ông cụ bà, cuối cùng bỏ cuộc thèm hiểu nữa.
Dưới sự nỗ lực của hai , hai tuyết nhỏ sắp thành, vặn đặt ở hai bên cổng lớn như hai vệ sĩ canh cửa.
“Cẩm Lê, tớ đến chúc Tết nhà đây!”
Diệp Cẩm Lê ngẩng đầu theo tiếng gọi. Hứa Sáng Tỏ và Tần Triệu Bạch đang song hành về phía nhà họ, tay xách hai túi lưới đựng đầy quà cáp.
Cổng lớn đang mở, khách đến thăm cứ việc thẳng .
Diệp Cẩm Lê đống đồ họ xách theo, : “Khách sáo thế gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-634-su-thay-doi-cua-chau-trai.html.]
Hứa Sáng Tỏ hì hì: “Đi chúc Tết thì mang theo chút quà chứ.”
Tần Triệu Bạch về phía Cố Vân Trạch, nhướng mày: “ cố ý mang theo chai rượu quý của ông nội qua đây, lát nữa gọi thêm bọn Phương Thần đến vài ly.”
“Lâu em tụ tập.”
Cố Vân Trạch đáp lời: “Được thôi, nhưng uống nhiều đấy.”
Tần Triệu Bạch mím môi, thong dong : “Ai mà chẳng thế.” Bây giờ cũng là vợ , Sáng Tỏ cũng cho uống quá nhiều rượu.
Diệp Cẩm Lê và Hứa Sáng Tỏ , trong mắt đều là ý .
Con em trong đại viện đa đều bộ đội, một phần ở Kinh Thị, nhưng cũng một phần giống Tần Triệu Bạch và Cố Vân Trạch, đều công tác ở nơi khác. Trước ở Kinh Thị thì ngày nào cũng tụ tập, giờ khi một hai năm mới gặp mặt một . Vì , chỉ cần thời gian là họp mặt, dù cũng là tình bạn bao nhiêu năm trời.
“Bà nội, cháu đến thăm bà đây ạ!” Tần Triệu Bạch chào hỏi.
Bà nội Cố rạng rỡ: “Triệu Bạch đến đấy , lâu bà gặp cháu. Ăn sáng ? Để bà nấu sủi cảo cho cháu ăn nhé.”
Tần Triệu Bạch vội xua tay: “Bà đừng phiền phức ạ, cháu ăn sáng mới qua.”
Bà nội Cố: “Vậy thì ở đây chơi lâu một chút.”
“Đây là Sáng Tỏ ?”
Hứa Sáng Tỏ khẽ mỉm , lễ phép chào: “Cháu chào bà ạ.”
“Ơi, ngoan lắm.” Bà nội Cố hiền hậu. “Đừng ngoài nữa, nhà cho ấm.”
Bà nội Cố rót cho mỗi một ly.
Hứa Sáng Tỏ sát bên Diệp Cẩm Lê, nhỏ giọng thủ thỉ: “Bộ quần áo của thật đấy, mặc trông xinh lắm.”
“Trước đây tớ thật sự thấy quần áo màu đỏ đến thế, nó tôn da trắng hồng hẳn lên.” Hứa Sáng Tỏ vốn thích những màu sắc quá rực rỡ, cô thích tông màu nhạt hơn, nhưng giờ thấy màu đỏ đến lạ lùng.
Diệp Cẩm Lê khẽ cong môi, đôi mắt xinh nheo : “ ? Tớ cũng thấy thế.”
Hứa Sáng Tỏ hỏi: “Cái mua ở Kinh Thị ? Sao tớ bách hóa tổng hợp thấy nhỉ?”
Bà nội Cố thấy liền hỏi: “Hai đứa đang thầm chuyện gì thế?”
Diệp Cẩm Lê đáp: “Sáng Tỏ khen bộ quần áo ạ, đang hỏi cháu mua ở .”
“Bà nội, mắt thẩm mỹ của bà đúng là chê , ai cũng khen cháu mặc hết.”