Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 635: Bánh Trôi biết đứng rồi

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:35:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội Cố bưng một khay nhỏ đựng đầy đồ ăn vặt, nào là thịt bò khô, bánh sữa, hạt dưa, chocolate, chủng loại vô cùng phong phú. Bà tiếp lời: “Quần áo bà mua ở chợ Đông Phong đấy, Sáng Tỏ qua đó dạo bao giờ ?”

Hứa Sáng Tỏ lắc đầu: “Cháu vẫn ạ.”

Bà nội Cố: “Chợ Đông Phong bên đó náo nhiệt lắm, tới cháu với Cẩm Lê thể cùng dạo.”

“Bà nội hồi trẻ là thích dạo phố nhất đấy.” Thời của bà, những chỗ ăn chơi nhảy múa còn phong phú hơn bây giờ nhiều. Các công ty bách hóa chỉ để mua sắm mà còn thể ăn cơm, nhạc, uống , khiêu vũ.

“Trẻ tuổi thì chịu khó ngoài mà chơi, đây đó cho , chứ để già cũng chẳng còn sức nữa.” Bà nội Cố đang dở thì dư quang thoáng thấy nhóc Bánh Nhân Đậu vốn đang đệm mềm biến mất tăm.

Nhìn phía mới thấy tiểu gia hỏa đang bò về phía nhanh.

Cố Vân Trạch chạy tới nhấc bổng con gái lên, động tác nhẹ nhàng vỗ vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của bé: “Muốn đây hả?”

Bánh Nhân Đậu phấn khích vặn vẹo , đôi chân mập mạp khua khoắng liên hồi, tự mệt lử.

Cố Vân Trạch khẽ b.úng mũi con, nhẹ bế bé .

Tiểu đậu bao chịu, bắt đầu vùng vẫy, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó , miệng “ê ê a a” phản đối.

“Không cho con bò, nhưng chúng qua bên bò nhé.” Quanh khu vực sofa đều trải t.h.ả.m dày, bò ở đó sẽ lạnh.

Tiểu đậu bao chẳng thèm quan tâm, vẫn cứ chằm chằm về phía rời mắt.

Diệp Cẩm Lê thì vấn đề: “Anh bật tivi lên , chắc là con bé xem tivi đấy, cho con một lát.” Thời ban ngày thường chương trình gì đặc sắc, nhưng hôm nay là mùng một Tết, thường sẽ chiếu phim cách mạng hoặc các vở kịch mẫu.

Có lẽ là đầu tiên thấy tivi, cả Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu đều hứng thú với cái hộp vuông nhỏ nhắn . Tuy hiểu, cũng chẳng rõ nhưng hai đứa nhỏ cực kỳ thích thú.

Mấy ngày nay hai đứa cứ lẽo đẽo theo cụ nội tin tức suốt.

Chillllllll girl !

Gọi là vì chúng thường tivi chơi đồ chơi, thỉnh thoảng mới đầu màn hình một chút tiếp tục chuyên chú với thứ tay.

Sau khi Cố Vân Trạch bật tivi, Bánh Nhân Đậu quả nhiên ngoan ngoãn ngay lập tức, nụ rạng rỡ như một thiên thần nhỏ, nếu bỏ qua vệt nước miếng đang chảy dài nơi khóe miệng.

Diệp Cẩm Lê lau nước miếng cho con, dịu dàng: “Giờ thì vui chứ?”

Từ “vui” hiểu , nụ mặt Bánh Nhân Đậu càng rộng hơn, đang khen bé kìa.

Bé nỗ lực rúc cổ Diệp Cẩm Lê, thơm một cái rõ kêu lên mặt , ngây ngô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-635-banh-troi-biet-dung-roi.html.]

Cố Vân Trạch khẽ, giọng điệu mang theo vẻ cưng chiều: “Cái con bé ngốc .”

Ông nội Cố thấy cháu trai chê chắt gái liền bằng lòng: “Anh mới ngốc , Bánh Nhân Đậu nhà thông minh hơn nhiều.”

Cố Vân Trạch: “...” “Ông nội, đấy là con gọi yêu mà.”

Ông nội Cố: “Gọi yêu cũng .”

Bên , Bánh Trôi vẫn đang kiên trì luyện tập. Từ khi phát hiện thể vịnh đồ vật để lên, nhóc luôn cố gắng bám bất cứ thứ gì để tập cho vững.

Cũng giống như lúc tập bò, khi kỹ năng , nhóc thích bò quanh phòng, cho đến khi thuần thục thì bắt đầu lười biếng.

Đa trường hợp đều là Bánh Nhân Đậu bò khắp nơi, còn nhóc thì yên một chỗ chơi. Cứ như thể trong một hệ thống , thành nhiệm vụ xong là lãng phí thời gian thêm nữa.

Làm Diệp Cẩm Lê ngày nào cũng vắt óc dụ dỗ con trai bò nhiều hơn một chút.

Hứa Sáng Tỏ ngạc nhiên: “Bánh Trôi ?”

Diệp Cẩm Lê với cô: “Nhanh lắm đúng ?”

Hứa Sáng Tỏ: “ , lớn nhanh thật đấy. Cảm giác mới hôm nào còn bế tay, giờ , khi chẳng bao lâu nữa là chứ?”

Diệp Cẩm Lê chống cằm: “Chắc là .” Đây là đầu cô nuôi con, nhiều chuyện cô cũng rõ lắm.

Bà nội Cố hiền: “Đa trẻ con hơn một tuổi là độc lập, đứa còn sớm hơn.”

Diệp Cẩm Lê nhớ mang máng trẻ con sớm thường dễ say xe, điều thể hiện cô. Mẹ Triệu cô đúng ngày tròn một tuổi là .

Lúc đó nhà mất điện, Triệu Lệ Tú thắp nến xong thấy con . Bà cầm nến tìm khắp nơi, hóa Diệp Cẩm Lê tự đến cánh cửa, đôi mắt tròn xoe chớp, suýt chút nữa Triệu Lệ Tú tim.

dễ say xe, ô tô lâu một chút là bụng nôn nao, mở cửa sổ ngoài mới đỡ. Ngoài , khả năng định hướng của cô cũng khá kém, nếu ở môi trường lạ vài mới nhớ đường.

Chẳng mấy cái tật liên quan gì đến việc sớm .

Diệp Cẩm Lê bế Bánh Trôi lên. Đối với một đứa trẻ nhỏ thế , quá lâu cũng , nên mỗi khi thấy con lâu là cô can thiệp.

Hứa Sáng Tỏ Bánh Trôi, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của nhóc khẽ lắc lắc, giọng mềm mại: “Con còn nhớ nuôi nào?”

 

 

Loading...