Chẳng Cố Vân Trạch cảm thấy thế nào, bề ngoài vẻ mấy bận tâm đến họ, nhưng ông bà nội thì tâm trạng rõ ràng là lắm.
Trên đời sự đồng cảm nào là tuyệt đối, nhưng nếu đặt vị trí của đối phương thì vẫn thể thấu hiểu phần nào. Dù Cố Tông Hằng cũng là đứa con trai duy nhất của họ, là mà hai ông bà dồn bao tâm huyết nuôi dưỡng trưởng thành. Dù ông bao nhiêu chuyện khiến họ khó lòng tha thứ, nhưng sợi dây huyết thống và những tình cảm trao trong quá khứ là điều thể phủ nhận.
là "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", chuyện gia đình bao giờ cũng là chuyện khó phân xử nhất.
Trẻ con vốn nhạy cảm và thông minh, lẽ hai nhóc tì nhận tâm trạng của cụ nội đang chùng xuống. Bánh Nhân Đậu vùng vẫy tụt xuống khỏi đùi Diệp Cẩm Lê, còn Bánh Trôi trong lòng Cố Vân Trạch cũng ngừng ngọ nguậy. Hai đứa nhỏ cứ bập bẹ chuyện liên hồi, như thu hút sự chú ý của .
Bà nội Cố là đầu tiên sang: "Bé ngoan bà nội bế nào?"
"A a." Bánh Trôi khua tay múa chân.
Bà nội Cố đón lấy chắt trai: "Ôi chao, bé ngoan của bà mà đáng yêu thế ."
Ông nội Cố thì bế Bánh Nhân Đậu: "Ông nội thương Bánh Nhân Đậu nhất đấy."
Phía bên , Cố Tông Hằng nhanh ch.óng đuổi kịp gia đình . Nhìn thấy Trần Tố Trinh đang cố nén nước mắt, ông khỏi xót xa: "Đều là của ."
Hàng mi Trần Tố Trinh run rẩy, nước mắt tự chủ mà rơi xuống: "Không của , là của em. Đều tại em lòng ba ."
Cố Văn Diệp hít một thật sâu, như thể hạ quyết tâm: "Mẹ, chúng đừng đến nhà ông nội nữa. Dù họ cũng chẳng thích gì chúng , việc gì đem mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của chứ."
Anh chịu đủ sự thiên vị của ông bà nội dành cho Cố Vân Trạch . Cùng là cháu nội nhà họ Cố, mà đãi ngộ khác biệt.
Trong lòng Cố Nhu cũng đầy nghẹn khuất. Chính vì ông bà nội chẳng mảy may thương xót nên cô mới chẳng tìm đối tượng nào hồn. " đấy ạ, nhà cũng tệ, họ mặt thì chúng cũng chẳng cần để ý đến họ gì."
Hôm nay cô thấy Tần Triệu Bạch và phụ nữ bên cạnh . Cái thế đạo thật bất công, mấy đứa con gái từ nơi nhỏ bé tới mà đứa nào cũng gả nhà hào môn, còn hạng xuất tệ như cô chẳng tìm ai . Nghe phụ nữ là bạn của Diệp Cẩm Lê, đúng là "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", là hạng hám danh lợi, mà trèo cao thật.
Trần Tố Trinh khuyên nhủ: "Đừng thế, họ là bậc trưởng bối của các con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-638-muu-ke-cua-tran-to-trinh.html.]
Cố Tông Hằng lên tiếng: "Sau Tiểu Nhu và Văn Diệp thì , cũng ."
"Tông Hằng..."
Cố Tông Hằng ngắt lời bà : "Con gái và con trai hạng để khác tùy ý bắt nạt, cũng em nhẫn nhục chịu đựng thêm nữa."
"Bao nhiêu năm qua em hy sinh quá nhiều , chuyện cứ để giải quyết, ?"
Tại ba ông thể thấu hiểu cho gia đình nhỏ và cho vợ ông một chút chứ? Tố Trinh chịu bao lời tiếng suốt ngần năm, dù thừa nhận vẫn luôn giữ tròn đạo hiếu, bà thật sự chỉ ông để dựa .
Hốc mắt Trần Tố Trinh đỏ hoe, bờ vai run rẩy kịch liệt, mãi một lúc mới bà khẽ đáp: "Vâng."
Cố Tông Hằng hề chú ý đến tia đắc ý thoáng qua trong mắt vợ . Bà thừa bà già c.h.ế.t tiệt sẽ chẳng bao giờ cho bà sắc mặt . Bởi vì ngay từ đầu, bà già đó bà bằng ánh mắt định kiến, dù bà nỗ lực bao nhiêu năm nữa thì bà già đó vẫn coi như thấy, hoặc cố tình ngơ.
Bao nhiêu năm qua, bà công lao thì cũng khổ lao chứ. Còn ông già họ Cố nữa, đúng là mắt mù tai điếc, chỉ xem những gì xem, những gì .
Vì , màn kịch là bà cố tình diễn. Nếu việc lấy lòng hai ông bà già là vô ích, thì bà cần Cố Tông Hằng thuộc về gia đình nhỏ . Đây cũng là điều bà âm thầm thực hiện suốt bao năm qua, và giờ đây vẻ như sắp thành công .
Dù đoán họ sẽ chẳng lời nào t.ử tế, nhưng khi thấy, bà vẫn cảm thấy ủy khuất nghẹn khuất. Nói bà thì thôi , họ thể hạ thấp con trai bà như ? Ai cũng bảo Cố Vân Trạch tiền đồ, nhưng ai ông già họ Cố nhúng tay giúp đỡ . Văn Diệp nhà bà kém cỏi chỗ nào chứ?
Chillllllll girl !
Lại còn bà già nữa, lúc nào cũng vẻ tiểu thư tư bản. Dù là tư bản đỏ thì cũng vẫn là tư bản thôi! Biết thế năm xưa bà tay tàn độc hơn, chừng họ bà kéo xuống từ lâu . Chỉ tiếc là giờ còn cơ hội nữa. Hơn nữa, phía trai bà ... Nghĩ đến đây, Trần Tố Trinh khỏi siết c.h.ặ.t vạt áo.
Buổi chiều khi ăn cơm, Diệp Cẩm Lê vốn định mang theo hai đứa nhỏ, nhưng Cố Vân Trạch bế sẵn con đợi lầu từ bao giờ.
Diệp Cẩm Lê chằm chằm: "Anh thật sự mang con theo ?"
"Lát nữa chúng nó mà thì tự dỗ đấy nhé?" Bây giờ ăn cô chẳng dám mang theo hai cái đuôi nhỏ , vì chúng ham ăn nhưng nhiều thứ ăn , cho ăn là ngay. Dù đa phần là giả vờ nhưng nước mắt là thật, trông cái vẻ ủy khuất đó đúng là xót xa.