Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 643: Tạm Biệt Kinh Thị, Về Nhà Thôi!

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:36:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn tưởng rằng trào lưu về quê ăn Tết sẽ giảm bớt, ai ngờ càng đông đúc hơn.

“Cẩm Lê, em thu dọn xong ?” Hứa Sáng Tỏ gọi điện thoại đến, chuyến tàu về của các cô là cùng một chuyến, vé xe cũng mua ở cùng một toa.

“Vâng, em thu dọn xong hết .”

“Vậy lát nữa chúng xuất phát luôn nhé.”

Ông nội và bà nội đưa cả nhà ga tàu hỏa.

Hai chiếc xe cùng rời khỏi đại viện, cũng lượt đến ga tàu hỏa.

Lần tàu dừng ở Kinh Thị khá lâu, ông nội giúp xách hành lý lên tàu, bà nội bế các cháu theo phía .

Bà nội Cố ân cần dặn dò cháu trai: “Con là chồng, là cha, nhất định chăm sóc Cẩm Lê và các con thật , ?”

Những việc dù bà nội thì Cố Vân Trạch cũng sẽ , nhưng vẫn trả lời: “Bà nội cứ yên tâm, con nhất định sẽ ạ.”

Bà nội Cố lúc mới hài lòng gật đầu, nắm tay Diệp Cẩm Lê, dịu dàng : “Đến nơi thì gọi điện thoại cho bà nội nhé, gửi cho bà nhiều ảnh chụp, thời gian thì thư cho bà nữa.”

“Đương nhiên ạ, chỉ sợ bà nội chê con phiền thôi.”

“Sao bà chê con phiền , bà nội thích nhất là trò chuyện với con mà.”

Đợi đến khi tàu sắp khởi hành vài phút, hai ông bà già lúc mới nỡ xuống tàu.

Nỗi buồn ly biệt thật khó tả, bao giờ mới gặp , trong lòng Diệp Cẩm Lê chút buồn bã mất mát, Cố Vân Trạch tuy biểu lộ ngoài, nhưng trong lòng cũng chút nỡ.

Có lẽ cảm nhận cảm xúc của bố chút trùng xuống, hai nhóc con đặt bàn tay nhỏ mềm mại lên mu bàn tay của hai , ngẩng khuôn mặt nhỏ trắng nõn nà, đôi mắt đen láy sáng ngời cứ chằm chằm họ.

Những đứa trẻ đáng yêu thật sự thể chữa lành nỗi buồn.

Diệp Cẩm Lê nhéo nhẹ má Bé Trôi và Bé Đậu, Cố Vân Trạch cũng theo đó thử sờ xem cảm giác thế nào. Bé Đậu bình thường nhéo má là lén lút né tránh, nhưng cam tâm tình nguyện để yên.

Lông mi Diệp Cẩm Lê chớp chớp hai cái, đôi mắt nheo , cô dường như tìm cách để trị hai nhóc con .

Hứa Sáng Tỏ ở giường đối diện, chống cằm, mặt đầy vẻ hiền lành, kìm lòng mà cảm thán: “Sao những nhóc con đáng yêu đến chứ.”

Diệp Cẩm Lê xoay qua xoay ‘trêu chọc’ Bé Đậu một hồi. “Vậy nhóc con đáng yêu cho nuôi ôm một cái nào.” Sau đó bắt đầu chơi với đối tượng tiếp theo.

Khi Hứa Sáng Tỏ ôm , Bé Đậu vẫn còn ngơ ngác, đôi mắt to tròn ngây ngốc, như thể đang ở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-643-tam-biet-kinh-thi-ve-nha-thoi.html.]

Hứa Sáng Tỏ ôm con bé đùi , khóe mắt mang theo ý nhàn nhạt, mấy sợi tóc dựng của con bé, cô đưa tay vuốt xuống, trong lòng cảm thán: Sao mà đáng yêu thế chứ.

Những đứa trẻ đáng yêu sức hấp dẫn lớn lao đối với cặp vợ chồng son mới cưới đầy nửa năm , hơn nữa Bé Trôi và Bé Đậu vốn dĩ ngoan ngoãn, nên hơn hai mươi tiếng đồng hồ tàu cũng trôi qua nhanh hơn tưởng tượng.

Xuống xe, mấy cũng thuận lợi xe của bộ đội đến khu nhà gia đình quân nhân.

Thấy họ mang nhiều đồ còn bế các cháu, lính lái xe giúp họ mang đồ lên lầu.

“Các cô từ Kinh Thị về .” Trịnh Hồng Hà thấy tiếng động bên ngoài liền đoán là Diệp Cẩm Lê về từ Kinh Thị, mở cửa , quả nhiên đúng như .

Diệp Cẩm Lê: “Vâng ạ, mới từ ga tàu về.”

“Trên đường thuận lợi ?”

Chillllllll girl !

“Rất thuận lợi ạ, con về cùng Sáng Tỏ và , Bé Trôi với Bé Đậu dọc đường cũng ngoan, quấy .”

“Chị dâu về từ bao giờ thế ạ?” Lần ăn Tết , Trịnh Hồng Hà và đoàn trưởng Lâm cũng đưa các con về quê một chuyến, dù nhiều năm về , cũng thể cứ mãi về.

Trịnh Hồng Hà: “Hôm qua chị về.” So với quê nhà, cô vẫn thích khu nhà quân nhân hơn, hai đứa con của cô cũng thích ở đây hơn.

Thế nên vốn dĩ họ còn thể ở nhà thêm mấy ngày nhưng cô vẫn về sớm.

Trịnh Hồng Hà là gả nhất trong mấy chị em gái trong nhà, nên về nhà đẻ là họ hàng đều vây quanh. Cô cảm thấy chị em gái trò chuyện, hàn huyên tình cảm thì , nhưng nếu đến những chuyện khác thì thấy mệt mỏi.

Mấy năm đầu mới kết hôn cô cũng ngốc, kẹo và sữa mạch nha Lâm Vệ Quốc gửi về, cô còn chẳng nỡ ăn mà mang về nhà đẻ.

Lúc đó một là khoe khoang, hai là nhà công nhận.

Để họ xem, cô gái mà họ từng coi thường giờ sống bao, hiếu thuận bao.

Kết quả, đồ đạc đều em trai và em dâu chia hết, kể cùng em trai, em dâu còn chê cô mang về ít.

Sau nghĩ thông suốt, cô còn mang về nữa, chỉ dịp lễ Tết thì tặng chút quà, cũng đưa nhiều, khác đưa bao nhiêu thì cô đưa bấy nhiêu.

Ban đầu họ còn tỏ thái độ khó chịu, những lời khó , nhưng chẳng vẫn chuyện t.ử tế với cô .

Từ lúc đó cô liền hiểu một đạo lý, quả hồng mềm thì dễ nắn, cho nên chỉ cần cứng rắn lên thì ai dám tùy tiện trêu chọc .

 

 

Loading...