Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 644: Chuyện Nhà Và Bữa Cơm Ấm Áp

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:36:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần về, cô ở nhà đẻ hai ngày.

Hai ngày đó, ngừng lải nhải bên tai cô về những khó khăn trong nhà, rằng hai vợ chồng già họ sức khỏe yếu , bao nhiêu việc đồng áng, em trai thì tiền nuôi gia đình, tóm móc tiền .

Thế nên chuyện cô công việc, cô chẳng nhắc đến với nhà đẻ, chỉ sợ họ đòi thêm tiền, mà đương nhiên cô cũng sẽ cho.

Trịnh Hồng Hà dù cũng chỉ đưa mười đồng, thì lấy, thì thôi.

Mười đồng đó cô thể mua ít đồ cho con gái và con trai .

Sau họ vẫn nhận lấy, thế nên mới thể mềm lòng, mềm lòng sẽ chỉ khiến khác voi đòi tiên.

Tình hình trong nhà cô rõ, nào khó khăn như , chẳng lẽ quần áo mới em trai và em dâu là nhặt ?

Hơn nữa, hai vợ chồng già sức khỏe cũng .

Lần về nhà đẻ, em dâu cô còn bảo cô về thì đưa em gái bên nhà đẻ theo đến khu quân đội, ý là giúp em gái tìm một chồng là quân nhân.

Đối mặt với yêu cầu vô lý của em dâu, Trịnh Hồng Hà cũng chút do dự từ chối, quân nhân cải trắng mà tìm là tìm ngay.

Nói nữa, em gái cô nhan sắc nhan sắc, bằng cấp bằng cấp, cũng chẳng thèm để mắt tới .

Hơn nữa, nếu họ đưa , đến lúc đó nếu con bé gả thì chẳng còn ăn vạ họ .

cái chuyện tốn công vô ích .

phát hiện nhiều đều tự hiểu , luôn thích đua đòi.

Những đơn giản là thấy cô tìm một quân nhân, liền cảm thấy cũng thể tìm tương tự.

Năm đó cô gả cho Lâm Vệ Đông, một là vì cô xinh , hai là vì cô trẻ tuổi, ba là vì vận khí .

bên nhà đẻ là một đống chuyện phiền toái.

Đương nhiên bên nhà chồng cũng chẳng hơn là bao, bên nhà cô là trọng nam khinh nữ, bên nhà chồng thì chỉ yêu thương con trai út.

May mà cần ở quê lâu, nếu thật sự sẽ nghẹn mà sinh bệnh mất.

“Vậy chị cứ thu dọn hành lý .” Trịnh Hồng Hà thật ít lời với Diệp Cẩm Lê, nhưng cô cũng xuống tàu xe mệt mỏi cần nghỉ ngơi.

Đám , Diệp Cẩm Lê mới đóng cửa .

Cố Vân Trạch đun nước xong, giờ chỉ chờ nước sôi là thể tắm gội.

Cố Vân Trạch thu dọn hành lý hỏi: “Em đói ?” Lúc giờ cơm qua, nhà ăn khu quân nhân còn bán hàng, chỉ thể ở nhà tùy tiện chút đồ ăn. Trong nhà rau xanh, chỉ mì sợi và trứng gà, còn là một ít tôm khô, nấm khô các loại mang từ Kinh Thị về.

Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Em đói ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-644-chuyen-nha-va-bua-com-am-ap.html.]

“Vậy lát nữa hãy ăn.”

Tắm rửa xong xuôi, Diệp Cẩm Lê lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, cả cũng sảng khoái hơn lúc nãy nhiều.

Cũng , rõ ràng tối hôm khi lên tàu cô mới gội đầu và tắm rửa, nhưng tàu xe một chuyến liền cảm thấy như thể hơn nửa tháng tắm gội .

Chờ Cố Vân Trạch tắm xong , Diệp Cẩm Lê nấu xong mì sợi.

tìm Trịnh Hồng Hà xin một cây cải thìa và một ít hành lá, một bát mì trứng đơn giản, tuy đơn giản nhưng ăn vẫn thấy thơm ngon.

Ăn uống no nê xong, cô chuẩn cho Bé Đậu và Bé Trôi món mì vụn trứng cà chua.

Một chuyến về khiến cũng chút buồn ngủ, chơi với các con một lát, dỗ các con ngủ xong, Diệp Cẩm Lê và Cố Vân Trạch cũng nghỉ ngơi một lát.

Không xe còn kịp thích nghi , khi tỉnh dậy, đầu Diệp Cẩm Lê vẫn còn mơ màng, nặng trĩu. Cô đưa tay sờ sang bên cạnh, rúc lòng Cố Vân Trạch, giọng còn ngái ngủ, dính dấp: “Mấy giờ ?”

“Ba giờ hai mươi.”

Diệp Cẩm Lê nheo mắt lẩm bẩm: “Vậy em cũng ngủ bao lâu.” Tay cô đặt lên eo , đầu cọ cọ n.g.ự.c . “Vừa nãy ngủ ?”

Lòng bàn tay ấm áp của Cố Vân Trạch vuốt ve má cô : “Ngủ hơn mười phút.” Anh cúi đầu hôn lên trán cô : “Ngủ thêm một lát nữa nhé?”

Diệp Cẩm Lê kéo chăn dụi dụi mắt: “Không ngủ, càng ngủ càng buồn ngủ.” Cô ban ngày ngủ đủ mà buổi tối ngủ .

ngẩng đầu hai nhóc con trong giường em bé, đáy mắt tràn đầy dịu dàng: “ là hai chú heo con bé bỏng.”

bỗng nhiên cảm thán một tiếng: “Các con lớn nhanh thật, chẳng mấy chốc cái giường nhỏ sẽ đủ chỗ cho các con nữa .” Trước đây Bé Trôi và Bé Đậu còn khá nhiều chỗ trống, giờ thấy chật chội nhiều.

“Vậy thì một cái giường lớn hơn chút.”

Diệp Cẩm Lê nhẹ giọng : “Làm gì ai đóng cái giường em bé to đến thế. Cái giường nhà là lớn , vì là song sinh nên đều đóng hướng đến kích thước lớn.”

Cố Vân Trạch: “Vậy chờ các con một tuổi chuyển sang ngủ giường lớn ở phòng ngủ phụ.”

Chillllllll girl !

“Sớm như cho các con ngủ riêng ?”

“Ngủ riêng sớm nhiều ưu điểm.”

Lông mày Diệp Cẩm Lê khẽ nhếch lên: “Là đối với là đối với các con?”

Cố Vân Trạch ngừng hai giây: “Cả hai đều .”

Diệp Cẩm Lê , ý đồ của là gì, cô còn thể . Bất quá, việc ngủ riêng sớm quả thật cũng ưu điểm rõ ràng, nếu chờ giường em bé đủ chỗ ngủ, ngủ chung giường lớn với họ thì cô cũng ngủ ngon .

 

 

Loading...