Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 646: Mẹ Con Đấu Khẩu, Bữa Trưa Sum Vầy

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:36:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Lệ Tú bế hai đứa nhỏ ghế tre: “Đừng nịnh bợ nữa, giờ ăn cái kiểu đó .”

Khóe môi hồng nhuận của Diệp Cẩm Lê cong lên, giọng ngọt ngào mềm mại, mang theo chút nũng nịu kéo dài: “Mẹ ơi, nhưng con thật sự nhớ mà.”

Đôi mắt xinh của cô lay động: “Mẹ nhớ con ?”

Triệu Lệ Tú: “Mẹ đương nhiên...”

Diệp Cẩm Lê ngắt lời : “Mẹ đừng dối nha, Bé Trôi với Bé Đậu còn ở đây đó, lớn gương , gương để dạy các con rằng thành thật là nguyên tắc cơ bản của con .”

Triệu Lệ Tú nuốt lời , tròng mắt đảo qua đảo một chút: “Cũng chỉ một chút thôi.”

Lông mi dài cong v.út của Diệp Cẩm Lê chớp chớp, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết nhỏ, khóe miệng nhếch lên : “Mẹ cứ dối lòng , cái gì mà một chút, rõ ràng là nhớ nhiều.”

“Học con gái , con thẳng thắn thành khẩn bao.”

Triệu Lệ Tú chằm chằm cô một cái, giọng điệu chậm rãi: “Mẹ học theo con.”

“Tại ạ?”

Triệu Lệ Tú: “Vốn dĩ da dẻ hơn bốn mươi tuổi còn mềm mại như trẻ tuổi, nếu học theo con thì da mặt càng ngày càng dày , còn , còn gặp nữa chứ.”

Nụ mặt Diệp Cẩm Lê lập tức cứng đờ.

liền bà Triệu chắc chắn sẽ lời nào dễ , thế nên nãy cô hỏi gì chứ, hỏi thì cô gì.

Hối hận quá mất.

Trên mặt Triệu Lệ Tú tràn đầy vẻ đắc ý, thậm chí còn vui vẻ ngân nga một khúc hát nhỏ.

Trong những cuộc tranh luận, cô thường ở thế yếu, cũng coi như là một trong ít chiếm thế thượng phong.

Cố Vân Trạch khẽ ho một tiếng lạnh lùng, chút động đậy mà đưa mắt về phía xa.

Trong lòng thầm bổ sung một câu: Xin vợ, thật sự là lực bất tòng tâm.

Đổi là bất kỳ ai khác, dù là vợ cả, cũng dám giúp vợ cãi , nhưng đây là vợ , ruột của vợ .

Diệp Cẩm Lê về phía bà : “Mẹ trở nên hài hước từ bao giờ thế?” (hài hước × mỉa mai √)

Tâm trạng Triệu Lệ Tú lúc trông vô cùng : “Học từ con gái đó, thế nào, cũng coi như học hành thành tựu chứ?”

Diệp Cẩm Lê giơ ngón cái lên: “Trò giỏi hơn thầy.”

Triệu Lệ Tú nhịn phá lên. “Giữa trưa ăn món gì đây?”

“Có thịt khô lạp xưởng ạ?”

Triệu Lệ Tú: “Con gái yêu cầu thì cũng chứ.”

Chillllllll girl !

“Còn ăn cá ?”

“Có thì đương nhiên càng ạ.”

“Thịt băm cà tím thì ?”

Khóe môi Diệp Cẩm Lê nhếch lên: “Phong phú thế , khi nào ăn hết của đó?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-646-me-con-dau-khau-bua-trua-sum-vay.html.]

Triệu Lệ Tú ha ha vài tiếng: “Ăn cả đời cũng .”

“Vân Trạch thì , món nào đặc biệt ăn ?”

Cố Vân Trạch dáng ngay ngắn: “Món nào con cũng thích ạ.”

Triệu Lệ Tú một câu trúng tim đen: “Vậy sẽ thêm một món thịt viên tứ hỉ mà con thích nhé.”

Cố Vân Trạch khựng , đôi mắt ôn hòa: “Vâng ạ.” Diệp Cẩm Lê khí trong nhà , nhưng khí trong nhà cô còn hơn.

Ngày thường ồn ào náo nhiệt, thỉnh thoảng đùa giỡn, giữa những trong nhà hề cách.

Anh gần như nhớ rõ thời gian sống cùng , nhưng yêu , giờ đây thêm một yêu thương .

Trước khi chính thức quen Diệp Cẩm Lê, những hiểu của Cố Vân Trạch về cô đều là từ miệng Diệp Cảnh Châu mà .

Lúc đó tò mò gia đình thế nào mà thể nuôi dạy một nữ đồng chí đáng yêu và thú vị đến , gặp vợ cô , chuyện đều sáng tỏ.

Cũng vợ cả thì thế nào, tính cách giống chút nào.

Chắc là di truyền từ bố vợ .

Giữa trưa, Diệp Cảnh Châu về, là Diệp Cẩm Lê nhờ Cố Vân Trạch xưởng gọi .

“Anh.” Diệp Cẩm Lê vui vẻ chào hỏi. “Chiều nay còn ?” Nghe trai cô trong thời gian Tết chỉ nghỉ ngày 30 Tết và sáng mùng Một, chiều mùng Một . Làm lãnh đạo mà còn nỗ lực như , đúng là chiến sĩ thi đua.

Diệp Cảnh Châu rũ mắt xuống, ôn hòa : “Nghỉ nửa ngày, .”

Diệp Cẩm Lê: “Vừa em cũng nhiều chuyện với .”

“Mau ăn cơm.” Giọng đầy nội lực của Triệu Lệ Tú truyền từ nhà bếp.

“Chúng con bưng thức ăn ạ.”

Nhìn một bàn đồ ăn, Diệp Cẩm Lê khúc khích : “Mẹ vất vả , cứ xuống ạ.”

Triệu Lệ Tú: “Cùng .”

Diệp Cẩm Lê cúi đầu dùng tay quạt quạt ngửi ngửi: “Sắc hương vị đều đầy đủ cả, bữa cơm tối năm nay chắc thịnh soạn lắm đây.”

Diệp Cẩm Lê gắp một miếng thịt khô, nhai nhồm nhoàm, phát âm cũng còn rõ ràng nữa. “Mẹ ơi, bữa cơm tất niên nhà ăn gì thế ạ?”

Triệu Lệ Tú còn đang hồi ức, Diệp Cảnh Châu : “Hầm nửa con gà, cá kho, thịt kho tàu, đậu phụ Ma Bà và cải thìa.”

Diệp Cẩm Lê: “Đều là món con thích ăn cả.”

Triệu Lệ Tú gắp mấy đũa thức ăn cho con gái: “Mấy món mặt còn đủ con ăn .” Cứ thích ăn trong bát trong nồi.

Diệp Cẩm Lê ôm bát đũa hì hì: “Đủ chứ, đủ.”

“Thật sự là tay nghề của quá tuyệt vời, món nào con cũng ăn hết.”

Tuy con gái cố ý dỗ dành , nhưng Triệu Lệ Tú vẫn vui vẻ, “Vậy ăn nhiều một chút nhé.”

Nói gắp hai viên thịt viên tứ hỉ cho con rể: “Vân Trạch cũng ăn nhiều một chút nhé.”

 

 

Loading...