Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 647

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:36:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn cơm xong, mấy cùng giúp dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ.

Hôm nay thời tiết , nhiệt độ cũng quá thấp, cầm một chiếc ghế sân phơi nắng còn cảm thấy ấm áp.

Diệp Cẩm Lê còn từ trong phòng lấy một chiếc chăn nhỏ để che chân và tay, ghế bập bênh đung đưa qua , trông thật là thoải mái.

Triệu Lệ Tú từ nhà chính cầm một chiếc ghế tựa , đặt cạnh Diệp Cẩm Lê: “Bây giờ thím Lâm về , vấn đề con cái giải quyết thế nào đây?”

“Hay là trông giúp con nhé?”

“Tiệm cơm đẽ gì, mỗi ngày còn bao nhiêu chuyện .”

Diệp Cẩm Lê trở , kéo chiếc chăn lên một chút, tính toán của : “Con định đưa các bé đến nhà trẻ của xưởng may.”

“Nhà trẻ, yên tâm ?”

Diệp Cẩm Lê hai tay đan : “Trong xưởng chúng nhiều nữ đồng chí như , ai cũng ông bà nội chăm sóc con cái. Những đó cũng sẽ đưa con đến nhà trẻ của xưởng.”

“Hơn nữa con lén xem vài , đều trách nhiệm, chăm sóc cũng tận tâm.”

“Đặt ở đó con cũng thể thường xuyên đến xem một chút.”

Triệu Lệ Tú như suy tư gì gật gật đầu: “Nghe thì cũng tệ lắm.”

“Mẹ.” Diệp Cẩm Lê đột nhiên gọi một tiếng, giọng nhỏ nhẹ, mềm mại.

Triệu Lệ Tú: “Sao con?”

Diệp Cẩm Lê tạm dừng vài giây: “Trước chăm sóc chúng con chắc vất vả lắm ạ?” Chỉ khi tự chăm sóc con cái, mới thể thực sự cảm nhận nỗi khó khăn của một .

nhiều giúp đỡ như mà còn cảm thấy mệt, đừng đến Triệu, đặc biệt là thời gian bố cô qua đời.

Lúc đó cô còn quá nhỏ, căn bản nhớ chuyện gì, cũng cô lúc đó rốt cuộc khó khăn đến mức nào.

Tuy nhiên, nhớ nghĩa là thể tưởng tượng .

Triệu Lệ Tú trầm mặc mười mấy giây thở dài một , đó thoải mái , bà dối con gái: “Lúc đó đúng là khó, nhưng mà chuyện đều qua .”

“So với một góa phụ khác, con đây vẫn tính là tương đối may mắn đó.”

“Có nhà ở, tiền trợ cấp, còn vị trí công việc bố con để , tự lực cánh sinh thì vấn đề gì.”

“Có một trong nhà ông bà nội, vị trí công việc đều chị em khác trong nhà cướp mất, tiền cũng , chỉ thể ép tái giá, đến cả con sinh cũng thể mang theo bên .”

“Cho nên cũng nghĩ thoáng.” Dù con về phía , thể cứ mãi tự trách, tự ti . Bà là một , còn con cái nuôi, vì hai đứa con của bà, bà cũng vực dậy tinh thần, bằng con của bà đây?

Mặc dù bà nhẹ nhàng, nhưng Diệp Cẩm Lê vẫn đến khóe mắt ướt át, cô kéo tay Triệu Lệ Tú áp mặt: “Mẹ, con thương .” Đổi là cô, cô cũng thể kiên trì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-647.html.]

Triệu Lệ Tú mặt vẫn mang theo nụ , chỉ là lúc nụ trông lẫn vài phần chua xót: “Đứa bé ngốc, chuyện đều qua .”

“Mẹ bây giờ sống hạnh phúc mà.”

“Con hạnh phúc thì cảm thấy hạnh phúc ?”

Triệu Lệ Tú động tác mềm nhẹ cọ qua mặt cô: “Đương nhiên , con hạnh phúc chính là hạnh phúc.”

Đông qua xuân đến, đến tháng ba trời dần dần ấm áp lên.

Hôm nay vặn là chủ nhật, Diệp Cẩm Lê sắp xếp tủ quần áo một lượt, cất những bộ quần áo còn phù hợp với mùa .

Chillllllll girl !

Tủ quần áo trong nhà vẫn còn quá nhỏ, quần áo của cô vốn dĩ nhiều, trong nhà thêm hai đứa bé nữa thì càng trở nên chật chội.

“Mẹ .” Chưa thấy thấy tiếng gọi.

Diệp Cẩm Lê thầm nghĩ: Tiểu tổ tông đến .

Trước khi các bé gọi ba ba , Diệp Cẩm Lê còn mong các bé nhiều hơn, nhưng bây giờ cô cảm thấy vô phúc hưởng thụ, đặc biệt là con gái cô còn là một bé nhiều, mặc kệ bạn , hiểu , bé vẫn cứ .

Chưa đầy vài giây, bé con gọi đến cửa.

“Mẹ .” Bánh Đậu dùng bàn tay nhỏ lay lay khung cửa, mỉm ngọt ngào, thò đầu về phía Diệp Cẩm Lê.

“Bánh Đậu Bánh Đậu Bánh Đậu.” Diệp Cẩm Lê đáp lời đặt những bộ quần áo gấp gọn trong tủ.

Được đáp lời, Bánh Đậu càng vui vẻ hơn, bé hớn hở buông tay đang lay khung cửa , liền chạy về phía Diệp Cẩm Lê.

Cô nhanh tay lẹ mắt, ngay khoảnh khắc bé sắp ngã đỡ bé.

Hai bé con nhà cô đều sớm, bây giờ đều thể tự , chỉ là lảo đảo, như thể say rượu , cứ như sắp ngã đến nơi, nhưng định hơn tưởng tượng.

Tuy nhiên, rõ ràng Bánh Đậu vẫn quen thuộc với khả năng mới nắm giữ của , kích động lên là chạy, như chắc chắn là sẽ ngã.

Mấy ngày ngã một , sưng đỏ cả đầu.

Còn vì thế mà giận dỗi với cái sàn nhà, dùng chân dẫm dẫm mạnh, trong miệng ngừng lẩm bẩm: “Gặp sẽ, lộc cộc.” Nội dung chính xác hẳn là: “Xấu xa hư, đ.á.n.h đ.á.n.h đ.á.n.h”, nhưng vì rõ, nên biến thành “gặp sẽ, lộc cộc”.

Trẻ con mau quên, mới ngã xong nhớ rõ nguyên nhân ngã.

Diệp Cẩm Lê vươn ngón tay chấm chấm cái mũi nhỏ của bé: “Đi ngoài chơi mà phấn khích đến .”

Lại là một trận khúc khích ngừng, đến nước dãi chảy ròng ròng.

Diệp Cẩm Lê từ trong túi móc khăn giấy giúp bé lau lau.

 

 

Loading...