Mẹ Tưởng con trai cả đang kích động, trong lòng đoán con định gì, bèn : “Vậy để dẫn phòng nhé?”
Tưởng Thanh lúc gọi Tưởng đang định , : “Mẹ, cần dẫn , con sẽ tự ngoài gặp vị bác sĩ Thẩm .”
Mẹ Tưởng con trai xuống giường, đành tiến lên đỡ một tay.
Cùng lúc đó, Thẩm Khiêm Hòa đang đợi ở sân cũng bồn chồn yên, vì mãi thấy bà cụ lúc nãy , thầm lo lắng chịu gặp .
“Bác sĩ Thẩm, lâu gặp, chúng gặp .” Tưởng Thanh bước nhận ngay Thẩm Khiêm Hòa đang giữa sân, cũng nhận đây chính là vị bác sĩ năm xưa phán chân thể nữa.
Thẩm Khiêm Hòa lúc kinh ngạc đến mức thốt nên lời, đôi mắt trợn tròn chằm chằm đôi chân đang bước của .
“Anh... thật sự ? Làm thể?” Cho dù tận mắt chứng kiến, kết quả vẫn khiến khó lòng chấp nhận .
Rõ ràng chính năm đó tuyên bố đôi chân của đàn ông bao giờ thể bình phục, mà bây giờ, thể .
“Bác sĩ Thẩm Khiêm Hòa, nhớ rõ chính với rằng đôi chân thể , còn tuyên bố cả đời sẽ giường, đúng ?” Tưởng Thanh bước đến mặt với vẻ mặt đắc ý hỏi.
Thẩm Khiêm Hòa hai chân đạp mặt đất, sự truy vấn của , cuối cùng vẫn khẽ gật đầu: “ , từng như thế. Lúc đó đôi chân của thật sự thương nặng đến mức thể chữa khỏi, đó là chẩn đoán dựa tình hình y học thực tế. bây giờ chân , chỉ thể đó là một kỳ tích.”
Tưởng Thanh câu thì lạnh: “Kỳ tích cái gì, đây là do em dâu ba của chữa khỏi đấy. Em dâu ba dùng châm cứu và t.h.u.ố.c mỡ cô tự chế để chữa chân cho , kỳ tích cái nỗi gì, căn bản .”
Thẩm Khiêm Hòa thì há hốc mồm, gì hơn, đành ngượng ngùng im lặng.
Đứng ở sân một lát, Thẩm Khiêm Hòa vẫn nhịn mà tự kiểm tra tình trạng đôi chân của , và rốt cuộc là chữa trị như thế nào?
Nếu thể học dù chỉ một chút ít, thì đây sẽ là tin mừng cho những bệnh nhân gặp chấn thương tương tự .
“Anh, thể cho xem tình trạng đôi chân của , ơn đấy!” Anh khẩn cầu .
Tưởng Thanh vốn là giỏi từ chối, rõ ràng lúc nãy bước tự nhủ dạy cho vị bác sĩ phán bừa tàn phế một bài học.
bây giờ, thấy hạ chuyện với như , quyết tâm lúc đột nhiên tan biến sạch sành sanh.
Cuối cùng, ánh mắt khẩn khoản của , Tưởng Thanh đành gật đầu đồng ý yêu cầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-sa-luoi-nang-dau-nho-hay-cuoi/chuong-394-tuong-thanh-doi-chat-ky-tich-y-thuat.html.]
Thấy đồng ý, Thẩm Khiêm Hòa mừng rỡ vội vàng đỡ xuống một tảng đá bên cạnh: “Cảm ơn nhiều lắm, thật sự giúp một việc lớn . Anh cứ đây, để kiểm tra kỹ cho , yên tâm, sẽ bừa .”
Nói xong, lập tức xổm xuống, cẩn thận xắn hai ống quần của Tưởng Thanh lên.
Khi xắn ống quần lên, lập tức ngửi thấy một mùi t.h.u.ố.c mỡ nồng, mùi khá đặc biệt, lúc đầu ngửi thấy hắc, nhưng ngửi lâu khiến cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên.
“Đồng chí Tưởng, hỏi một chút, vẫn luôn đắp loại t.h.u.ố.c mỡ ?” Thẩm Khiêm Hòa dám chạm miếng cao dán chân , chỉ thể hỏi thăm.
“ , vẫn luôn đắp loại t.h.u.ố.c mỡ , là do em dâu chế đấy. Mà thật nhé, từ khi dán miếng cao , chân đêm nào cũng thấy nóng ran, còn đau nữa, nhưng đến ngày hôm , cảm thấy đôi chân dường như lực hơn hôm qua, thấy thú vị .” Tưởng Thanh hào hứng kể.
Thẩm Khiêm Hòa xong, hai miếng cao dán chân với vẻ mặt đầy ý và tò mò, đáp : “Thú vị, quá thú vị. Đồng chí Tưởng, t.h.u.ố.c mỡ còn , thể bán cho một phần ?”
“Anh cần t.h.u.ố.c mỡ gì?” Tưởng Thanh trả lời ngay mà với ánh mắt nghi ngờ.
Thấy , Thẩm Khiêm Hòa đành thành thật mục đích của : “Thật giấu gì , ngửi qua thấy miếng cao dán chân là đồ , mang về nghiên cứu một chút xem loại t.h.u.ố.c mỡ rốt cuộc thế nào. Nếu hiệu quả , thể sẽ hợp tác với em dâu .”
“Ra là , chuyện tự quyết định . Thứ là do em dâu ba của , giờ thể đưa cho , hỏi ý kiến em dâu . Cô bảo đưa thì mới dám đưa. Nếu vội thì chiều nay đây nhé.” Tưởng Thanh .
Thẩm Khiêm Hòa nghĩ bụng hôm nay xin nghỉ ở bệnh viện cả ngày để đến đây, ở thêm nửa ngày nữa cũng , vả cũng lâu gặp ông ngoại, chuyện với ông một chút cũng .
“Được, chiều nay sẽ tìm .” Nghĩ thông suốt, nhanh ch.óng đồng ý.
Sau khi bàn bạc xong chuyện đó, tiếp tục kiểm tra tình trạng đôi chân cho Tưởng Thanh.
Lần kiểm tra khiến kinh ngạc thêm nữa. Lần Tưởng Thanh đến tìm khám, đôi chân rõ ràng là mất cảm giác, mà bây giờ, chỉ cần gõ nhẹ một cái, phản ứng khác gì đôi chân bình thường.
“Bác sĩ Thẩm, gõ đau chân đấy, gõ nhẹ tay chút ?” Tưởng Thanh nhịn đau với .
Thẩm Khiêm Hòa , lập tức áy náy xin : “Xin , sẽ chú ý lực tay ngay.”
Lúc nãy khi gõ, quên mất chân còn là đôi chân mất cảm giác nữa, nên dùng lực mạnh hơn bình thường nhiều.