Thập Niên 70: Quan Quân Sa Lưới Nàng Dâu Nhỏ Hay Cười - Chương 395: Thẩm Khiêm Hòa thỉnh giáo, gặp gỡ bác sĩ Lý

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:22:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không , nhẹ tay chút là .” Tưởng Thanh thấy thái độ của khá nên cũng nỡ giận tiếp, chỉ dặn dặn .

Sau một hồi kiểm tra, đầu óc Thẩm Khiêm Hòa vẫn còn m.ô.n.g lung. Hóa đôi chân của bệnh nhân mà từng tuyên bố cả đời chỉ thể giường là thật sự khỏi .

Lúc Tưởng Thanh cũng thật sự giận nữa, dù tình trạng lúc đó của quả thật tệ, cũng chỉ là thật mà thôi.

“Thôi bỏ , bác sĩ Thẩm, cũng thật sự trách . lúc đó cũng chỉ kết quả kiểm tra của thôi, trách thì chỉ trách y thuật của tinh thông lắm, thể hiểu .” Tưởng Thanh đôn hậu.

Thẩm Khiêm Hòa câu của thì khóe miệng giật giật, thấy nụ mặt , nhất thời nên giận .

“Nếu đôi chân của đồng chí Tưởng thì cũng yên tâm, chiều nay sẽ .” Nói xong, lập tức rời .

Rời khỏi nhà họ Tưởng, Thẩm Khiêm Hòa bước chút thẫn thờ về phía trạm y tế thôn.

Rời lâu như , khi , thấy bệnh nhân ở trạm y tế vẫn hề giảm bớt.

Một lát , hỏi thăm đang xếp hàng phía mới đó khám ít bệnh nhân, nhưng đó thêm nhiều khác đến xếp hàng.

Thẩm Khiêm Hòa vốn định tìm Lý Y Y để hỏi chuyện, nhưng tình hình , cơ hội .

Cuối cùng, tìm đến ông ngoại đang bận rộn bốc t.h.u.ố.c trong phòng t.h.u.ố.c.

“Ông ngoại.” Anh bước , gọi một tiếng về phía bóng lưng đang bận rộn của Tam Thúc Công.

Tam Thúc Công thấy gọi , còn tưởng là Thẩm Trung Hòa - đứa cháu ngoại đến, ngẩng đầu định mắng thì thấy mặt đứa cháu lớn, lời định nuốt ngược trong.

“Hóa là cháu , ông cứ tưởng em cháu đến phiền ông chứ. Sao hôm nay cháu rảnh rỗi ghé qua đây, ?” Tam Thúc Công hỏi.

Thẩm Khiêm Hòa khổ bước đến bên cạnh giúp đỡ, đồng thời trả lời: “Cháu xin nghỉ ở bệnh viện một ngày để qua đây ạ. Ông ngoại, ông Tưởng Thanh ở thôn ?”

“Tưởng Thanh? Cháu con trai cả nhà lão Tưởng hả, nó ? Cháu quen nó ?” Tam Thúc Công khó hiểu hỏi.

“Vâng, đây là bệnh nhân của cháu, chân của là do cháu khám. Hôm nay cháu qua đây là để thăm , ngờ thể .” Thẩm Khiêm Hòa bình thản .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-sa-luoi-nang-dau-nho-hay-cuoi/chuong-395-tham-khiem-hoa-thinh-giao-gap-go-bac-si-ly.html.]

Tam Thúc Công đang bốc t.h.u.ố.c, xong câu của cháu trai thì lập tức dừng động tác , với ánh mắt kỳ quặc: “Hóa bác sĩ khám chân cho thằng Cả nhà họ Tưởng chính là cháu ?”

“Là cháu ạ, cháu chẳng ở khoa xương khớp , thương đúng chân nên mới đến chỗ cháu.” Thẩm Khiêm Hòa vẫn nhận ánh mắt của ông ngoại, thật thà trả lời.

“Cũng chính cháu với thằng Cả là chân nó chữa nữa, cả đời giường?” Tam Thúc Công nhướng mày đứa cháu ngoại mặt hỏi.

Lúc Thẩm Khiêm Hòa cũng nhận giọng điệu của ông ngoại chút đúng, ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy ánh mắt ông như một kẻ ngốc.

“Ông ngoại, lúc đó cháu cũng là dựa tình trạng của thôi. Thường thì những thương nặng như cả đời đều tàn phế, vả cháu cũng ngờ đời chữa khỏi chân cho Tưởng Thanh.” Thẩm Khiêm Hòa đầy vẻ tủi .

Tam Thúc Công thấy như thì hừ nhẹ một tiếng: “Thằng ranh con, tuy ông thể thừa nhận Tây y các cháu cũng thật sự lợi hại, nhưng y thuật của tổ tiên chúng truyền thừa mấy nghìn năm , nó mới là thâm sâu nhất, hiểu ?”

“Giờ thì cháu hiểu ạ. Ông ngoại, ông với cô con dâu thứ ba nhà họ Tưởng , ông thể giới thiệu cho cháu gặp ạ? Cháu chuyện thỉnh giáo cô .” Thẩm Khiêm Hòa thành thật gật đầu thừa nhận.

Tam Thúc Công liếc cháu ngoại một cái, tiếp tục bốc t.h.u.ố.c, một lúc mới tiếp lời: “Chuyện ông thể giúp cháu với con bé Y Y một tiếng, nhưng gặp cháu thì đó là chuyện của , ông dám bảo đảm với cháu .”

Thẩm Khiêm Hòa liền mừng rỡ : “Không ạ, ông ngoại, chỉ cần ông chịu giúp cháu chuyển lời là , còn cô chịu gặp cháu , cháu đều sẵn lòng tiếp nhận.”

Thẩm Khiêm Hòa cứ ngỡ khi với ông ngoại chuyện thì chắc vài ngày nữa mới gặp đồng chí Lý .

Chỉ là ngờ ông ngoại việc nhanh nhẹn đến thế, ngay trưa hôm đó gặp đồng chí Lý.

Nơi họ gặp là ở sân của trạm y tế thôn, nửa ngày bận rộn, Lý Y Y trong nghỉ ngơi, ngờ gặp Tam Thúc Công giới thiệu cho ở đây.

“Con bé , đây chính là đứa cháu ngoại gì của ông, cũng là khám chân cho cả cháu đấy. Xin cháu nhé, nó học hành đến nơi đến chốn, bảo chân cả cháu chữa , hại cả nhà cháu chịu bao nhiêu khổ cực.” Tam Thúc Công đứa cháu ngoại mặt với vẻ chê bai với Lý Y Y.

Thẩm Khiêm Hòa đang thái t.h.u.ố.c, ngờ ông ngoại dẫn Lý Y Y đến mặt như , sợ đến mức vội vàng lau sạch tay, đưa tay tự giới thiệu: “Chào cô, bác sĩ Lý, tên là Thẩm Khiêm Hòa. như ông ngoại , chân của cả cô là do khám chữa, thật xin , thật sự chân vẫn còn cách chữa khỏi?”

Lý Y Y đang đầy vẻ căng thẳng, mỉm : “Bác sĩ Thẩm, cần căng thẳng . Hơn nữa tình trạng đôi chân của cả , rõ, thực từ góc độ Tây y của các , đôi chân của cả quả thật còn khả năng cứu chữa, với chữa cũng là chính xác.”

 

 

Loading...